Xuyên Thành Dẫn Đường Trị Liệu Đỉnh Cấp, Mọi Người Phát Cuồng Vì Cô

Chương 1: Xuyên sách

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Lúc Ngu Chi tỉnh lại, đầu cô vẫn còn đau nhức.

Dường như có người nói gì đó, những âm thanh ồn ào xung quanh bỗng im bặt.

“Ngu Chi!” Một tiếng hét giận dữ vang lên từ bên trái: “Con vẫn chưa bị cấm túc đủ sao?”

Theo tiếng quát này, ý thức hỗn loạn cuối cùng cũng định hình lại, cảnh vật xung quanh không còn mờ ảo quay cuồng nữa.

Ngu Chi đang ngồi trước một chiếc bàn ăn hình chữ nhật, tất cả mọi người trên bàn trừ cô ra đều đã cầm ly rượu đế cao trước mặt lên, giờ phút này đang nhìn cô với vẻ mặt khác nhau.

Người gọi tên cô là một người đàn ông trung niên nho nhã ngồi ở ghế chủ tọa bên trái, trông như chủ của gia đình này.

—— Đó là Ngu Cát, cha của nguyên thân.

Đủ loại ký ức hỗn loạn ùa vào đầu Ngu Chi, cô không kịp sắp xếp lại từ từ, bèn giơ tay cầm lấy ly rượu duy nhất trước mặt, nâng lên ngang tầm với những người khác.

“Hừ, lớn lên ở bên ngoài từ nhỏ đúng là không có giáo dục.” Một người đàn bà vô cùng quyến rũ ở phía đối diện bàn ăn liếc nhìn cô một cái.

Trong đầu Ngu Chi tự động hiện ra lời giới thiệu — Ngu Mạn, chị ruột của Ngu Cát, cũng chính là cô của nguyên thân.

Ngu Cát không thèm để ý đến Ngu Chi nữa, ông nâng nhẹ ly rượu về phía trước, những người còn lại cũng làm theo động tác tương tự.

Chiếc bàn ăn kiểu Tây cổ điển dài tới 7 mét, rộng 2 mét đương nhiên không thể để họ “thực sự” chạm ly cùng nhau.

Ngu Chi tùy ý làm theo động tác của họ, nhấp một ngụm rượu trong ly.

Nhưng đột nhiên cô cảm nhận được một ánh mắt không có ý tốt từ bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào mình, dường như đang mong cô uống cạn ly rượu.

Động tác của Ngu Chi khựng lại, lặng lẽ nhổ phần rượu còn lại trong miệng vào ly, nhưng một phần nhỏ đã trôi xuống cổ họng.

Chủ nhân của ánh mắt không muốn bỏ qua cho cô, giọng trong trẻo “tốt bụng nhắc nhở”: “Em gái, theo lễ nghi, sau khi nâng ly thì phải uống cạn.”

“Tiểu Ngã, con quản nó làm gì.” Ánh mắt của Ngu Mạn lơ đãng lướt qua.

Ngu Chi làm như không nghe thấy, giữ vững hình tượng “không có giáo dục” của mình.

Cô xem như đã nhìn thấu, những người này dù có ý kiến với cô, nhưng vì giữ lễ nghi và phong thái mà không thể thực sự làm gì được cô.

Nhiều nhất cũng chỉ là châm chọc vài câu không đau cũng không ngứa.

Quả nhiên, sau khi cô vẫn tiếp tục ăn uống theo ý mình, vài tiếng cười khẩy vang lên, nhưng họ thậm chí còn chẳng thèm đếm xỉa đến mức đưa chuyện của cô ra bàn tán.

Điều này cho Ngu Chi thời gian để tiêu hóa những ký ức phức tạp trong đầu.

*

Cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết liên sao tên là “Nàng Công Chúa Ngọt Ngào Trong Lòng Bàn Tay, Được Các Đại Gia Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực”, trở thành nữ phụ độc ác “Ngu Chi” trùng tên với cô.

“Ngu Chi” là tiểu thư thật sự vừa được nhà họ Ngu tìm về mấy tháng, còn nữ chính của tiểu thuyết - Ngu Ngã, lại là con gái nuôi được nhà họ Ngu nuôi nấng mười mấy năm.

Đối với bên ngoài, Ngu Ngã mới là tiểu thư danh giá từ trước đến nay của nhà họ Ngu.

Trong lòng “Ngu Chi” vốn đã không cân bằng, lại thường xuyên bị Ngu Ngã cố tình kích động, trong lúc bốc đồng đã làm không ít chuyện chỉ để hả giận nhất thời.

Điều này khiến “Ngu Chi” càng bị người nhà ghét bỏ, mà mấy nam chính vốn có cảm tình với Ngu Ngã cũng vì thế mà chán ghét “Ngu Chi”.

Hôm nay là tiệc gia đình của nhà họ Ngu, “Ngu Chi” vừa kết thúc một tuần cấm túc, nhưng lại vì dị ứng cồn cộng thêm ảnh hưởng của thuốc mà cảm xúc kích động, la hét om sòm trên bàn ăn, khiến Ngu Cát nổi trận lôi đình.

Hậu quả là “Ngu Chi” bị gia hạn cấm túc thêm một tháng, đồng thời bị cắt sinh hoạt phí.

*

Nhưng bây giờ, ly rượu đã bị bỏ thuốc lại tiện cho Ngu Chi thuận nước đẩy thuyền.

Đối với việc giả ngoan để kiếm lợi này, cô trước nay luôn làm rất thuận buồm xuôi gió.

“Cha…” Ngu Chi đặt đôi đũa bạc xuống, nói năng nhẹ nhàng, mềm mỏng: “Con hơi chóng mặt.”

Giọng cô mềm mại, ngọt ngào, như một chiếc lông vũ lướt qua tim.

Ngu Cát có chút kinh ngạc nhìn sang, nhíu mày: “Mặt con bị sao thế?”

Mẹ cô - Lê Thư Dung, kinh ngạc kêu lên: “Dị ứng rồi sao? Quản gia Trương…”

Bà gọi quản gia đến, hỏi xem trong các món ăn có thành phần nào gây dị ứng cho Ngu Chi không.

Quản gia Trương có chút do dự, dường như không biết mở lời thế nào: “Cô Chi không có…”

Lúc này Lê Thư Dung mới nhận ra, từ tìm thấy Ngu Chi đến nay, họ vẫn chưa đưa cô đến trung tâm y tế để kiểm tra sức khỏe.

Đương nhiên họ cũng không biết thứ gây dị ứng cho cô là gì.

Lê Thư Dung lúng túng xua tay cho quản gia Trương lui xuống, đây không phải là chuyện vẻ vang gì.

Trên mặt Ngu Chi đã nổi lên một mảng mẩn đỏ, vừa nóng vừa ngứa.

“Cha.” cô lại gọi: “Con cảm thấy uống rượu xong không được khỏe, con về phòng trước được không ạ?”

Đối mặt với lời hỏi han dịu dàng của con gái đang cố chịu đựng sự khó chịu, dù Ngu Cát có không ưa đứa con gái này đến đâu, cũng không thể nói lời nặng nề với cô được nữa.

“Đi đi.” Ngu Cát nói với vẻ mặt thờ ơ.

Ngu Chi chậm rãi kéo ghế ra sau, tay cô vịn vào đáy ghế, không gây ra một tiếng động thừa thãi nào.

Lúc đứng dậy, chân cô dường như mềm nhũn, cơ thể vô tình nghiêng về bên phải.

Một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo ôm lấy cô, ngay sau đó, hai chân Ngu Chi rời khỏi mặt đất, cô được bế kiểu công chúa.

“Để con đưa em ấy lên lầu.” Gương mặt tinh xảo của Ngu Diệu thoáng hiện một nét lo lắng không rõ ràng: “Quản gia Trương, giúp tôi mang thuốc dị ứng lên luôn.”

Ngu Diệu là anh ruột của Ngu Chi, lớn hơn cô hai tuổi.

Anh ôm Ngu Chi đang có vẻ mê mang, định lên lầu thì anh đột nhiên dừng bước.

Ánh mắt Ngu Diệu dừng lại trên ly rượu mà Ngu Chi đã uống, có chút do dự cúi người lại gần ngửi thử.

Nhưng anh quên mất mình vẫn đang ôm một người trong lòng, mãi đến khi hơi thở nóng rực của cô gái phả vào ngực xuyên qua lớp áo sơ mi, Ngu Diệu mới nhận ra và đứng thẳng người dậy.

“Sao thế?” Lê Thư Dung hỏi.

Ngu Diệu nhíu mày, giọng điệu cứng rắn: “Trong rượu có Aletraline?”

Ngũ giác của Siêu Phàm Giả(*) cấp S vô cùng nhạy bén, từ hơi thở của Ngu Chi, anh đã nhận ra điều bất thường, nên đã ghé sát miệng ly, quả nhiên phát hiện vấn đề.

(*) [Từ gốc: 超凡者 (Siêu phàm giả)] - Những người sở hữu năng lực vượt trội hơn người thường trong bối cảnh tương lai, thường chỉ chung Lính Gác hoặc Người Dẫn Đường.

Aletraline là một loại thuốc dùng để điều trị bệnh tâm thần, nếu dùng riêng sẽ khuếch đại cảm xúc nội tâm của người sử dụng, cũng có thể khiến người ta ý thức mơ hồ.

Thể tinh thần(*) của Siêu Phàm Giả không ổn định, vì vậy loại thuốc này rất phổ biến ở trung tâm y tế.

(*) [Thể Tinh Thần: Tinh Thần Thể] - Hình ảnh cụ thể hóa của sức mạnh tinh thần ở Lính Gác và Người Dẫn Đường, thường mang hình dáng động vật.

Nhưng nó tuyệt đối không nên xuất hiện trong ly rượu của Ngu Chi.

Nghe Ngu Diệu nói, sắc mặt cả bàn đều thay đổi.

“A Diệu, con đưa Ngu Chi lên lầu trước đi.” Ngu Cát không tiện nổi giận trước mặt mọi người: “Cha sẽ xử lý.”

Tiệc gia đình xảy ra chuyện xấu hổ thế này, đường nhiên là khiến Ngu Cát mất hết mặt mũi, ông là chủ nhà họ Ngu mà ly rượu của con gái mình lại bị bỏ thuốc?

Ngu Diệu mím môi, không nói gì thêm, ôm Ngu Chi lên lầu.

*

Phòng của Ngu Chi ở tầng hai, cùng tầng với Ngu Diệu và Ngu Ngã.

Nhà họ Ngu luôn coi trọng thể diện, nên không phân biệt đối xử với con gái ruột ở những chuyện như thế này.

Ngu Diệu nghiêng người đẩy cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ, bước vào đặt Ngu Chi lên giường.

Sau đó anh mới có tâm trạng quét mắt một vòng quanh phòng.

Vẫn là cảnh tượng bừa bộn không chịu nổi, sự bực bội và chán ghét mấy tháng nay của anh lại trào dâng.

Trong tủ quần áo kiểu mở có đủ loại quần áo không phù hợp, trên bàn trang điểm còn có không ít đồ trang sức lòe loẹt, khác người.

Một đống đồ lặt vặt mà “Ngu Chi” mang về vẫn còn vứt lộn xộn trên chiếc ghế tựa bên cửa sổ.

Điều này khiến Ngu Diệu, người luôn có gu thẩm mỹ cao và quen với sự ngăn nắp, phải cau mày ghét bỏ.

Nếu không phải vì đây là em gái ruột mà mình đã lo lắng, vướng bận suốt mười mấy năm thì…

Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của Ngu Diệu, là quản gia Trương mang thuốc dị ứng và nước ấm đến, ông cẩn thận dặn dò Ngu Diệu cách dùng của mấy loại thuốc.

Ngu Diệu “ừ” một tiếng, quản gia Trương chu đáo khép cửa lại.

“Ngu Chi…” Ngu Diệu nhìn Ngu Chi đang nửa tỉnh nửa mê trên giường: “Tự uống thuốc đi.”

Lần này Ngu Chi mở mắt ra, nhưng rõ ràng vẫn còn trong trạng thái mơ màng.

Ngu Diệu mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng, nhưng đây là lần đầu anh thấy một Ngu Chi ngoan ngoãn vô hại thế này, cuối cùng vẫn không nỡ lòng bỏ đi mặc kệ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc