Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 28: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

“Liễu tỷ tỷ,” Hạ Kiêm ngồi xuống đối diện với Liễu Nhược Đằng, “Tỷ nhìn muội xem.”

“Sao vậy?”

“Dung mạo của muội, trong mắt tỷ thấy thế nào?”

“Hạ cô nương ngũ quan đoan trang tú lệ, là một mỹ nhân hiếm có.” Liễu Nhược Đằng nở nụ cười nhẹ, không ngờ Hạ cô nương vốn thông minh lanh lợi lại có lúc hỏi những vấn đề mang chút tâm tư của thiếu nữ như thế này.

Hạ Kiêm xoay sang người khác giới duy nhất trong phòng: “Hứa đại ca, huynh thấy sao?”

Hứa Trí liếc nhìn Liễu Nhược Đằng một cái, ba người sống chung mấy ngày nay, đôi sư huynh muội nhân vật chính đã sớm coi Hạ Kiêm như muội muội trong nhà. Con gái để tâm đến nhan sắc cũng là lẽ thường, nghe đâu hôm nay Hạ cô nương vừa từ viện của Bùi công tử trở về, khó tránh khỏi vì ái mộ đối phương mà càng thêm để ý đến dung mạo bản thân.

Hứa Trí nhìn gương mặt Hạ Kiêm với thần sắc nghiêm túc, dịu dàng khẳng định: “Ta và sư muội có cùng cách nhìn.”

Quái lạ thật.

Thẩm mỹ của hai người bản địa này đều rất bình thường mà?

Nàng hiểu rồi, không phải thẩm mỹ của nàng có vấn đề, cũng không phải thiên hạ có mốt tôn sùng vẻ ngoài đầu to mắt nhỏ, mà chính là thẩm mỹ của Bùi Quan Chúc có vấn đề.

Cũng may ngay từ đầu nàng đã chẳng ảo tưởng sẽ khiến Bùi Quan Chúc yêu mình, mà chỉ muốn làm một thị vệ hay nha hoàn đi theo bên cạnh hắn. Nếu không, với khuôn mặt hoàn toàn lệch khỏi gu thẩm mỹ của Bùi Quan Chúc thế này, không khéo nàng đã bị hắn cầm rìu chém cho tám lần rồi.

“Vâng, vậy thì muội yên tâm rồi,” Sắc mặt Hạ Kiêm trở nên nghiêm nghị hơn đôi chút, “Hôm nay muội sang đây là vì có vài phát hiện mới.”

“Phát hiện mới gì vậy?” Nghe thấy thế, hai người họ một người kéo rèm trúc, một người đóng cửa phòng, kéo ghế ngồi sát lại bên cạnh Hạ Kiêm.

“Hôm nay muội dạo chơi trong viện, nghe thấy đám nô bộc phía bên kia bồn hoa tán dóc mấy chuyện phiếm, cảm thấy có chút kỳ lạ.”

“Kỳ lạ thế nào?”

“Muội nghe thấy có gã nô bộc thô kệch than thở về việc mấy năm trước trong phủ từng đuổi đi một nhóm người hầu.”

“Cái gì?” Liễu Nhược Đằng thốt lên, trong mắt lộ rõ vẻ chấn kinh, “Ta và sư huynh điều tra suốt mấy ngày qua, chưa từng nghe ai nhắc đến chuyện này cả.”

“Muội cũng là lần đầu nghe thấy,” Hạ Kiêm nhìn thẳng vào đối phương, “Phủ chúng ta xưa nay đối đãi với người hầu rất tốt, chuyện đuổi đi một nhóm người hầu mấy năm trước, muội cũng chưa từng nghe qua bao giờ.”

“Hạ cô nương không đi qua hỏi người đó tình hình cụ thể sao?” Hứa Trí hỏi.

Vẻ mặt Hạ Kiêm đầy sầu não: “Thực ra muội cũng định qua hỏi thêm vài câu, nhưng có lẽ do tiếng bước chân hơi nặng làm kinh động đến mấy kẻ đang lười biếng kia, thoắt một cái bọn họ đã chạy tán loạn như chim muông, không sao đuổi kịp.”

“Hóa ra là vậy.” Liễu Nhược Đằng trầm tư, nét mặt nghiêm trọng.

Hạ Kiêm cười thở dài một tiếng, nam nữ chính đúng là không hổ danh sư huynh muội, cứ hễ suy nghĩ vấn đề là bầu không khí xung quanh lại trở nên nghiêm túc hẳn lên: “Chuyện là như vậy, Liễu tỷ tỷ và Hứa đại ca nghe qua cho biết thôi, ai biết lời bọn họ nói là thật hay giả chứ?”

Hứa Trí cười dịu dàng, khác hẳn với nụ cười khiến người ta khó chịu của Bùi Quan Chúc, ý cười trong mắt y vô cùng chân thành: “Đa tạ Hạ cô nương đã báo việc này cho sư huynh muội ta. Là thật hay giả, cứ để chúng ta điều tra thêm xem sao.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc