“Không thích ta, mà lại thức trắng đêm khâu áo lông cáo cho ta sao?” Bùi Quan Chúc nhíu mày, giống như không hài lòng với câu trả lời của nàng. Đầu ngón tay lạnh lẽo đột ngột chạm vào môi dưới của Hạ Kiêm, ánh mắt hắn dán chặt vào từng biến chuyển trên gương mặt nàng.
Hắn xưa nay vốn chẳng ưa những thứ mình không nhìn thấu được.
Vị Hạ cô nương này, ban đầu thì dùng tiền hối lộ người hầu để dò hỏi tình trạng sức khỏe của hắn, dáng vẻ lo sợ gả sang đây sẽ phải thủ tiết thờ chồng, sau đó lại bảo không muốn gả cho hắn, chỉ muốn làm thị vệ, hôm nay lại đột ngột tặng áo lông cáo, còn bảo là do mình thức đêm làm gấp.
Bùi Quan Chúc ghét nhất là cảm giác này.
“Hạ cô nương rốt cuộc là thích ta,” Đầu ngón tay hắn khẽ lướt đi, như một thanh đao cùn lạnh lẽo cứa qua môi dưới của nàng, “Hay đúng như lời cô nương nói, đơn giản chỉ là muốn hầu hạ và chăm sóc ta?”
“Ta...” Hai má Hạ Kiêm nóng bừng lên, “Ta không thích Bùi công tử, đã nói rồi mà.”
“Vậy tại sao môi cô nương lại nóng như thế này?” Bùi Quan Chúc không hiểu, “Ta nghe nói, nữ tử chỉ khi nhìn thấy người mình thích thì mới đỏ mặt tim đập nhanh. Hạ cô nương đã không thích ta, tại sao lại như vậy?”
“Chẳng lẽ Hạ cô nương là kiểu người dù đối diện với kẻ mình không thích cũng sẽ đỏ mặt tim đập nhanh sao?”
Hắn hỏi hết câu này đến câu khác khiến Hạ Kiêm phát cáu, nghĩ đến việc sau lưng còn có một người nữa đang nhìn, cảm giác xấu hổ trong lòng nàng càng tăng vọt. Nàng túm lấy tay Bùi Quan Chúc: “Cái người nói câu đó chưa chạy bộ bao giờ sao?”
Nàng lùi người ra sau, không để Bùi Quan Chúc chạm vào mình nữa: “Người ta sẽ đỏ mặt tim đập nhanh không chỉ khi gặp người mình thích, mà gặp người đẹp cũng thế! Chạy bộ cũng thế! Thậm chí đôi khi nhìn thấy tranh vẽ của mỹ nam hay mỹ nữ cũng thế! Chuyện này không chỉ nữ tử, mà nam tử cũng vậy thôi!”
“Nực cười.” Bùi Quan Chúc thu tay về ngay trước mặt nàng, hắn thong thả dùng tay vén mái tóc dài lên, để lộ phần cổ trắng ngần và xương quai xanh rõ rệt dưới lớp áo, “Ta thì chưa bao giờ bị như vậy.”
Hạ Kiêm gào thét trong lòng, ngươi có giống người bình thường đâu mà so sánh?! Có giống đâu?! Trong cuốn tiểu thuyết này, nữ chính mang thuộc tính vạn người mê, thế mà khi ở cùng phòng với ngươi, ý nghĩ đầu tiên của ngươi là cầm rìu bổ chết nàng ấy, thế thì còn ai có thể khiến ngươi mặt đỏ tim đập nhanh được nữa chứ!
“Dù sao thì chúng ta đều như thế cả.”
“Thật nực cười,” Bùi Quan Chúc chuyển dời tầm mắt, nhìn về phía sau Hạ Kiêm, “Lai Hỉ, ngươi nhìn thấy mỹ nhân hay tranh vẽ mỹ nhân, liệu có đỏ mặt tim đập nhanh không?”
Hạ Kiêm: “...”
Hạ Kiêm quay đầu lại, quả nhiên thấy Lai Hỉ lẳng lặng lắc đầu.
Thiếu niên cười khẩy hai tiếng, đôi mắt đen kịt được ánh mặt trời len qua khe cửa nhuộm lên một vệt sáng lạnh lùng.
“Xem đi, quả nhiên vẫn là Hạ cô nương kỳ lạ hơn.”
“Ta chẳng kỳ lạ chút nào,” Hạ Kiêm không thèm giận, “Dù sao sau này Bùi công tử sẽ hiểu thôi.”
Tuy rằng theo nàng thấy, hy vọng đó thật mong manh.
Bắt Bùi Quan Chúc nhìn mỹ nữ mà đỏ mặt tim đập nhanh ư? Thà bắt hắn đi chạy bộ một ngàn năm trăm mét còn khả thi hơn.
“Ta phải về trước đây. Chiếc áo lông cáo này Bùi công tử về mặc thử xem, kích cỡ chắc là không có vấn đề gì đâu.” Hạ Kiêm phủi phủi váy đứng dậy, định đi vòng qua người Bùi Quan Chúc, bỗng nhiên vạt áo ngoài của nàng bị hắn dẫm lên.
“Á!” Hạ Kiêm suýt chút nữa thì ngã nhào, nàng cũng bắt đầu thấy bực, “Bùi công tử lại làm cái gì thế!”
“Cái câu sau này sẽ hiểu rốt cuộc có ý gì?” Bùi Quan Chúc đứng dậy, “Hạ cô nương lúc nào cũng nói những lời khiến ta không tài nào hiểu nổi.”
“Thì...” Hạ Kiêm chẳng biết việc này có gì mà không hiểu, tên sát nhân này rõ ràng thông minh hơn bất cứ ai, “Thì là sau này huynh gặp được người hợp với sở thích của mình, có lẽ tim sẽ đập nhanh thôi. Mặc dù ta cũng không rõ lắm.”
“Người hợp với sở thích của ta?” Bùi Quan Chúc chau mày, “Thế thì ta gặp từ lâu rồi.”
“Hả?” Hạ Kiêm trợn tròn mắt, nàng sao chưa từng nghe qua chuyện này, “Ai cơ?”
“Gã.” Bùi Quan Chúc giơ ngón trỏ lên.
Hạ Kiêm thuận theo hướng chỉ của hắn quay đầu lại, Lai Hỉ ngước cái đầu to hơn người bình thường một chút, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh lộ vẻ mờ mịt nhìn sang.
Hạ Kiêm: ???
“Vậy thì sở thích của Bùi công tử...” Hạ Kiêm nhìn ngũ quan của Lai Hỉ, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu, “Ừm, cũng tốt lắm.”