Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 26: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

“Hạ cô nương ngồi đây trò chuyện với một kẻ ngốc lâu như vậy, rốt cuộc là đang nói chuyện gì thế?”

“Ưm...!”

Bàn tay đang bóp lấy mặt Hạ Kiêm bỗng nhiên dùng lực như thể đang hành hạ, khiến khuôn mặt nàng hoàn toàn biến dạng. Hạ Kiêm vội giơ tay nắm lấy cổ tay lạnh lẽo của Bùi Quan Chúc.

“Làm gì thế?” Bùi Quan Chúc liếc nhìn bàn tay trắng trẻo như ngọc của thiếu nữ đang đặt trên cổ tay nhợt nhạt của mình, khẽ nhíu mày một cách kín đáo.

“Ưm... Khô nòi dì cả...”

“Không nói gì?”

Hạ Kiêm vội vàng gật đầu.

Ngón tay đang bóp chặt da thịt trên mặt nàng đột ngột nới lỏng, Hạ Kiêm mau chóng ôm lấy đôi má đã hằn lên dấu tay, lùi lại phía sau vài bước.

“Thật sao,” Ánh mắt Bùi Quan Chúc đầy phức tạp, nụ cười nơi khóe môi ẩn chứa vẻ thâm trầm, hắn buông tay rồi túm lấy dải tua rua nhỏ rủ xuống từ vạt áo ngoài của Hạ Kiêm, dùng ngón tay mân mê nghịch ngợm, “Hạ cô nương đừng có bắt nạt kẻ ngốc đấy nhé.”

Lời này vừa thốt ra, Hạ Kiêm biết ngay là hắn có lẽ đã nghe hết cuộc đối thoại giữa nàng và Lai Hỉ.

Cái tên sát nhân này đi đứng kiểu gì mà chẳng có lấy một tiếng động thế không biết!

“Thật sự không có mà,” Hạ Kiêm rướn người thẳng dậy, “Ta chỉ là đi ngang qua ngửi thấy mùi thuốc, nên mới vào đây nói với hắn vài câu, trao đổi một chút thôi.”

“Trao đổi?” Bùi Quan Chúc lại cười, ngón tay nhẹ nhàng quấn lấy dải tua rua, “Hạ cô nương trao đổi được gì với một kẻ ngốc chứ?”

“Trao đổi... trao đổi một chút kinh nghiệm,” Hạ Kiêm nhìn ngón tay thon dài của hắn đang nhàn nhã vò dải tua rua trên áo mình, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái, “Dù sao ta cũng muốn được ở bên cạnh hầu hạ Bùi công tử mãi, thấy trong viện của công tử chỉ có mỗi mình hắn là người hầu, nên mới muốn trao đổi với hắn một chút...”

Nàng ngước mắt lên, liền thấy ánh mắt Bùi Quan Chúc nhìn mình đã trở lại vẻ giống như lần đầu tiên nghe nàng nói muốn làm thị vệ của hắn, một ánh mắt như đang nhìn kẻ có vấn đề tâm thần.

... Tâm thần thì tâm thần vậy.

Hạ Kiêm lần mò từ phía sau lấy ra chiếc hộp gỗ của mình, đặt trước mặt Bùi Quan Chúc.

“Đây là?”

“Đây là chiếc áo lông cáo ta đã thức đêm khâu gấp cho Bùi công tử.”

“Hừ,” Giống như bị chạm đúng vào điểm cười kỳ quái nào đó, thiếu niên nheo nheo khóe mắt, “Hạ cô nương quả là một người kỳ cục. Đến đây để xem mắt, kết quả lại nhất quyết đòi làm thị vệ của ta, giờ sắp sang tháng Tư rồi, lại còn khâu cho ta một chiếc áo lông cáo.”

“Thì để dành đến sang năm mặc chứ sao?” Hạ Kiêm đưa tới, nàng sợ Bùi Quan Chúc sẽ quay đầu vứt ngay chiếc áo mình đã thức trắng mấy đêm để làm ra, “Bùi công tử phải đối đãi với nó thật tốt đấy nhé, vì chiếc áo này mà ta đã thức trắng mấy đêm liền rồi đấy.”

Đầu ngón tay đang hờ hững đặt trên hộp gỗ bỗng khựng lại, Bùi Quan Chúc ngước mắt lên. Thật bất ngờ là hắn không buông thêm lời trêu chọc ác ý nào nữa, chỉ có ánh mắt nhìn nàng là mang vẻ dò xét: “Hạ cô nương thật là quá kỳ lạ.”

Đôi tay rõ khớp xương của hắn chống xuống hai bên người Hạ Kiêm, vạt áo màu mực xanh quấn quýt cùng tà áo hồng nhạt của nàng. Theo động tác cúi người của hắn, mái tóc đen dài rũ xuống như một tấm rèm che phủ lấy Hạ Kiêm ở giữa, mùi đàn hương lạnh lẽo từ mái tóc và ống tay áo của hắn bao trùm lấy không gian. Bùi Quan Chúc đột ngột ghé sát lại, hai người gần đến mức chóp mũi gần như chạm vào nhau.

Hạ Kiêm lớn ngần này rồi nhưng chưa bao giờ ở quá gần một người đàn ông, đặc biệt là Bùi Quan Chúc lại còn mang dung mạo như thế này. Dù ban đầu có sợ hãi, nhưng ở khoảng cách gần thế này, trái tim nàng vẫn không tự chủ được mà đập loạn xạ.

“Hạ cô nương thích ta sao?”

“Hả?” Tim Hạ Kiêm như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt của Bùi Quan Chúc phía trên, tốc độ nói cực nhanh: “Không có mà, không thích đâu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc