“Vâng, cũng nhớ phải kể cho muội nghe kết quả điều tra được nhé.”
Hạ Kiêm đã tự xây dựng cho mình một hình tượng thiếu nữ thích hóng chuyện và có lòng hiếu kỳ cực lớn trước mặt nam nữ chính. Việc nàng đem những thông tin vụn vặt mình tìm được nói cho hai người họ cũng là để nhanh chóng biết được chân tướng, từ đó thỏa mãn sự tò mò của bản thân.
Liễu Nhược Đằng đương nhiên gật đầu: “Hạ cô nương yên tâm, nếu điều tra được manh mối gì, chúng ta đều sẽ nói cho cô nương biết.”
Cuộc hội đàm ba bên kết thúc, Liễu Nhược Đằng đứng dậy kéo rèm trúc lên. Ánh nắng ban trưa đang độ rạng rỡ nhất bao phủ lấy nàng ấy, bộ hồng y trên người tươi tắn như lửa, vòng eo được thắt gọn bằng đai lưng trông vừa mảnh dẻ vừa dẻo dai.
Hứa Trí mở cửa phòng, vén tà áo xanh ngồi trở lại, cổ tay lộ ra khỏi ống tay áo lấp lánh ánh kim quang.
“Ơ?” Hạ Kiêm lúc này mới chú ý tới phục sức của hai người họ hôm nay có phần đẹp đẽ hơn hẳn: “Liễu tỷ tỷ, Hứa đại ca, sao hôm nay hai người lại ăn vận trang trọng thế này? Sắp đi đâu ư?”
“Hử?” Liễu Nhược Đằng ngồi lại chỗ cũ, “Hạ cô nương còn chưa biết sao?”
“Biết chuyện gì cơ?” Hạ Kiêm ngơ ngác.
“Là tối nay trong phủ có yến tiệc, nói là để chiêu đãi chúng ta và... mấy vị giang hồ thuật sĩ kia.”
Nhắc đến đám giang hồ thuật sĩ, Hứa Trí theo bản năng khẽ nhíu mày.
“Hóa ra là vậy.” Hạ Kiêm gật đầu, nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng trong bữa tiệc lần trước của Trần phu nhân, nàng âm thầm đưa tay chạm nhẹ vào vết thương chưa lành trên cổ tay trái.
...
Đúng như lời Liễu Nhược Đằng nói, sau khi Hạ Kiêm rời khỏi viện của hai người họ để trở về viện Khánh Linh, nàng đã nghe Thược Dược kể về việc tối nay Trần phu nhân sẽ mở đại tiệc để thết đãi những người khách giang hồ từ phương xa tới.
“Trận thế lớn lắm, mời tới mấy vị đầu bếp lận, giờ tiền viện đông đến mức chẳng còn chỗ mà đặt chân nữa.”
Thược Dược lấy bộ y phục chuẩn bị cho yến tiệc tối nay ra cho Hạ Kiêm, rồi ra ngoài gọi bà tử mang bàn ủi than tới để làm phẳng những nếp gấp trên áo.
Đứng từ xa Hạ Kiêm đã nghe thấy tiếng người xôn xao náo nhiệt. Nàng bước ra ngoài, kiễng chân nhìn sang phía đối diện, quả nhiên thấy ở sân viện bên kia cửa nguyệt môn, đám hạ nhân bận rộn không ngơi tay, kẻ bưng nồi niêu bát đĩa, người cầm khăn trải bàn thêu chỉ vàng cứ thế nườm nượp qua lại. Tấm bình phong mỏng sau cửa in bóng dòng người đen kịt, thấp thoáng đâu đó đã có thể ngửi thấy mùi thơm của dầu nóng rưới lên hành tỏi thơm nức mũi dù khoảng cách còn khá xa.
Mùi cơm thức ăn này càng về chiều tối lại càng nồng đượm, lúc Thược Dược mặc y phục cho Hạ Kiêm còn không kìm được mà nuốt nước miếng.
“Lát nữa ngươi cứ đi theo ta, nhớ mang theo hộp cơm, đựng thêm một ít mang về chia cho bọn Tống ma ma cùng ăn.”
“Biểu cô nương, người thật là tốt quá!” Thược Dược mừng rỡ, lúc trang điểm cho Hạ Kiêm cũng tận tâm hơn hẳn ngày thường, nàng ta búi cho tiểu thư một kiểu tóc búi hai bên rủ xuống trông vô cùng xinh xắn.
Chủ tớ hai người ra khỏi viện, đi qua hai tầng cửa, từng chiếc đèn lồng vàng rực đã được treo lên góc mái, soi sáng cả một khoảng sân đá xanh, phản chiếu lên bộ xiêm y trên người Hạ Kiêm, khiến mỗi bước đi lại ánh lên những tia sáng li ti.
“Thược Dược,” Hạ Kiêm xách mép váy, “Đại biểu huynh tối nay có tới không?”
“Chuyện này... nô tỳ cũng không rõ lắm ạ,” Thược Dược đáp, “Đại công tử thể chất yếu ớt, vốn không thích những chỗ thế này, thường ngày ngài ấy đều không tham dự. Nhưng giờ có cô nương ở đây, biết đâu chừng hôm nay Đại công tử lại đổi ý thì sao.”