“Nhưng ta cũng vừa gặp một người,” Hạ Kiêm nhớ lại, “Là một gã nô bộc ngốc nghếch nhưng sức dài vai rộng, thấy ta và thợ rèn khuân khối sắt vất vả quá còn chạy lại giúp một tay, đúng là người tốt!”
Bùi Quan Chúc: “... Hắn còn giúp các người khiêng sắt?”
“Đúng vậy,” Đôi mắt hạnh của Hạ Kiêm cong cong, trong lời nói chẳng mảy may có chút khinh thường hay coi rẻ nào vốn thường thấy ở các tiểu thư đối với nô bộc khờ khạo, “Hóa ra hắn là người trong viện của Bùi công tử à.”
“Ừ.”
“Thế còn thị vệ ở đâu?”
Bùi Quan Chúc không đáp.
Hạ Kiêm đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của hắn, sau một lúc mới sực nhận ra điều gì đó.
“... Cái gã ngốc kia chính là thị vệ của Bùi công tử?”
Thấy ý cười trong mắt hắn càng lúc càng đậm, Hạ Kiêm sững sờ, rồi đứng phắt dậy.
“Hay lắm! Ta nói lời thật lòng với công tử, công tử lại quay sang giễu cợt ta là kẻ ngốc!”
“Phụt! Ha ha ha...”
Chẳng ngờ Bùi Quan Chúc lại cười đến mức ấy, chút lửa giận trong lòng Hạ Kiêm bị tiếng cười không chút che đậy của hắn dập tắt hoàn toàn.
Mặc dù Bùi Quan Chúc ngày thường vẫn hay cười, nhưng đó là nụ cười giả tạo khách khí, đây là lần đầu tiên Hạ Kiêm thấy hắn cười sảng khoái như vậy.
Thiếu niên cong mày rạng rỡ, ngón tay treo chiếc túi bình an đỏ thắm, khẽ đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ chạm khắc. Tầm mắt Hạ Kiêm từ thế nhìn xuống lúc nãy lại trở về tư thế ngước nhìn như thường lệ.
Chẳng ngờ Bùi Quan Chúc đột ngột tiến sát lại gần nàng, đầu ngón tay lạnh lẽo mơn trớn vùng da dưới mắt Hạ Kiêm. Động tác của hắn ung dung thong thả, giống như kẻ nhàn rỗi đang trêu đùa con mồi của chính mình.
Hạ Kiêm rùng mình một cái, da gà da vịt nổi khắp từ sống lưng lên tận cổ.
Tại sao tay của kẻ sát nhân này lúc nào cũng lạnh lẽo như vậy chứ?
“Hạ cô nương lúc nổi giận, so với vẻ cung kính khép nép ngày thường quả thực hoàn toàn khác biệt,” Giọng điệu thiếu niên mang nét ngạo mạn bẩm sinh, lúc này ghé sát lại gần, nghe như tiếng người tình thì thầm bên tai, “Mắt sáng long lanh, giương nanh múa vuốt, đặt ở cái nơi như Bùi phủ này, thật là đáng tiếc.”
Để lại một câu “đùa cợt” đầy ẩn ý như thế, ngón cái của Bùi Quan Chúc khẽ vuốt qua khóe mắt Hạ Kiêm lần cuối rồi xoay người vào phòng, vạt áo bay bay thoắt cái đã biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Trên chiếc bàn trà nhỏ bày biện một hộp kim chỉ cùng những mẩu lông cáo đỏ rực.
Hạ Kiêm nheo mắt nhìn lỗ kim dưới ánh nến một hồi lâu mới xỏ được chỉ qua.
Thược Dược ở bên cạnh giúp nàng thắp thêm một ngọn đèn: “Biểu cô nương nhất định phải tự khâu sao, sáng mai ra ngoài tìm một bà tử làm giúp là được mà?”
Hạ Kiêm thắt một nút chỉ điêu luyện: “Nếu giao cho mấy bà tử trong phủ làm gấp, e là đến sang năm ta cũng chẳng cầm được chiếc áo lông cáo này đâu.”
Mặt mày Thược Dược ủ rũ, trong phủ ai mà chẳng biết biểu cô nương có một đôi tay từng cho lợn ăn, từng đi làm ruộng, chẳng biết cầm bút mà cũng chẳng thạo nữ công gia chánh. Đống lông cáo đỏ này là quà gặp mặt của Trần phu nhân tặng nàng, vạn lần đừng để đôi tay thô kệch kia khâu hỏng mà uổng phí vật quý.
Thược Dược không nỡ nhìn thấy vật báu bị giày vò, định khuyên thêm vài câu, nhưng lại thấy Hạ Kiêm ra tay dứt khoát, ép chặt lớp lông cáo rồi tỉ mỉ khâu từng mũi viền.
“Ơ?” Thược Dược trợn tròn mắt, “Biểu cô nương, hóa ra người cũng biết làm cái này sao?”
“Ừ.” Hạ Kiêm cũng không ngẩng đầu lên, chỉ nói trước kia ở dưới quê quần áo người nhà thường xuyên rách rưới, đều cần nàng khâu khâu vá vá suốt mấy năm trời.
Nàng vừa thoăn thoắt khâu áo lông, vừa không nhịn được mà ngân nga điệu nhạc mình thường hát khi còn ở trong cửa tiệm trước đây.
Bà của Hạ Kiêm vốn mở tiệm sườn xám, dù nguyện vọng của nàng không phải là nối nghiệp, nhưng nhờ lâu ngày nhìn quen mắt, lại thỉnh thoảng phụ giúp nên cũng học được chút ít nghề mọn.
Nàng chẳng có tài cán gì nổi bật, tính tình lại thiếu kiên nhẫn, duy chỉ có tài thêu thùa là được học hành bài bản.
Chẳng ngờ tới thế giới này, ngón nghề ấy lại có lúc dùng để khâu cho kẻ sát nhân một chiếc áo.