Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 22: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

Trận mưa rào suốt đêm dài đã gột rửa bầu trời thêm phần sạch sẽ sáng trong.

Liễu Nhược Đằng dẫm lên những vệt nước loang lổ trên phiến đá xanh, ra hiệu cho Hứa Trí không cần đi theo rồi xách váy bước lên ba bậc thềm của viện Khánh Linh.

“Tìm biểu cô nương của chúng ta sao?” Thược Dược mở cửa phòng, “Vẫn chưa thấy cô nương ấy dậy nữa, nếu cô nương có việc cứ trực tiếp vào trong là được.”

Liễu Nhược Đằng khẽ chạm vào nửa khuôn mặt bên trái không đeo mặt nạ, thầm nghĩ lát nữa cần phải tự giới thiệu lại một phen thật tử tế với Hạ cô nương vốn tính tự nhiên kia. Nàng gõ hai tiếng lên cánh cửa khép chặt, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng hồi đáp.

Vốn lăn lộn trong chốn giang hồ đã lâu, Liễu Nhược Đằng vừa không nghe thấy tiếng trả lời đã nảy sinh lo lắng, liền trực tiếp đẩy cửa bước vào.

“Hạ cô nương!”

Vẫn không một lời đáp lại, Liễu Nhược Đằng đảo mắt nhìn một vòng, chợt thấy có người đang ngồi trước bàn trang điểm ở gian trong, hai tay buông thõng trên mặt bàn, đầu cúi thấp. Mái tóc đen vốn buông xõa sau lưng giờ đây rũ xuống từng lọn trước mặt, che khuất hoàn toàn dung mạo.

Liễu Nhược Đằng nhẹ nhàng bước tới gần: “Hạ cô nương?”

Cái người trên ghế gỗ giật mình một cái, dường như bị tiếng gọi ấy kéo hồn phách trở về, Hạ Kiêm lộ ra ánh mắt có hơi ngẩn ngơ, nhìn lên gương mặt Liễu Nhược Đằng.

“Liễu tỷ tỷ.”

“Đây là làm sao vậy?” Liễu Nhược Đằng lo lắng hỏi.

Hạ Kiêm khẽ day day tâm mi, gương mặt vốn rạng rỡ thường ngày nay lại thoáng hiện vẻ đắng cay: “Muội vừa gặp một giấc mộng quái dị.”

Có lẽ, đó chính là lời nguyền từ việc lấp giếng mang lại.

Hạ Kiêm mơ thấy cả Bùi phủ ngập trong ánh lửa đỏ rực thấu trời, những chiếc bình hoa cao bằng người đặt nơi góc tường bị đám nha hoàn đang hoảng loạn tháo chạy va phải, đổ vỡ tan tàng. Mảnh sứ vỡ nát vung vãi khắp nơi, cứa rách lòng bàn tay mềm mại của một nha hoàn, máu chảy đầm đìa.

Tiếng huyên náo từ tiền viện vọng lại xa xăm, nàng thấy mình đang đứng trước miệng giếng chưa bị lấp kín, tay bám vào thành giếng, nhoài người nhìn xuống đáy sâu.

Ánh lửa nhuộm đỏ cả bầu trời, cũng nhuộm đỏ luôn cả đáy giếng vốn dĩ phải tối đen như mực.

“Lúc dì phát bệnh, đã nói cho ta biết toàn bộ sự thật rồi.” Nàng nhìn cái bóng loang lổ không rõ hình thù của chính mình trên mặt nước, những gợn sóng xao động làm nhòe đi gương mặt nàng, mắt chẳng ra mắt, mũi chẳng ra mũi, dáng vẻ quái đản nực cười. “Cái nha hoàn tên Liên Nhi kia, rốt cuộc đã chết như thế nào?”

Một đôi tay lạnh lẽo đột nhiên áp sát sau lưng Hạ Kiêm, nàng bàng hoàng kinh hãi, còn chưa kịp ngoảnh đầu lại đã bị đôi tay ấy trực tiếp đẩy thẳng xuống giếng.

Làn nước giếng lạnh buốt bị ánh lửa nhuộm đỏ tràn vào miệng, mắt và mũi nàng, quần áo ướt đẫm. Tầm mắt tối sầm lại, màng nhĩ ù đi, nàng chỉ nghe thấy người đứng phía trên cười khẩy một tiếng.

“Biểu muội muốn biết sao? Vậy thì tự mình xuống dưới đó mà hỏi ả ta đi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc