Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 20: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

Sao mà cứ mãi không thoát ra khỏi cái chủ đề góa chồng này thế không biết!

Hạ Kiêm rất muốn phản bác.

Nhưng rồi lại nản lòng mà ngậm miệng lại.

Cũng chẳng trách Bùi Quan Chúc lại nghĩ như vậy.

Ngay cả chính Hạ Kiêm cũng không tìm được lý do nào hợp lý hơn để giải thích cho sự quan tâm lộ liễu này, ngoài việc lo sợ sẽ phải thủ tiết thờ chồng.

“Thật ra huynh nói cũng gần đúng,” Hạ Kiêm ngồi xổm dưới đất, cảm nhận được tầm mắt từ trên cao đang quét qua đỉnh đầu mình, “Có điều, ta cảm thấy vẫn có đôi chút khác biệt.”

“Ồ?” Giọng điệu thiếu niên hờ hững, “Khác biệt thế nào?”

Hạ Kiêm đối diện với ánh nhìn xa cách của hắn, thầm cảm thán trong lòng, may mà cái quy tắc cũ mèm của truyện xuyên sách không vận vào người nàng, chứ nếu bắt nàng đi chinh phục tên sát nhân điên cuồng này, e là có ở lại trong sách ba trăm năm, bị hắn chém cho tám trăm lần cũng chưa chắc lấy được chân tình của hắn.

“Dĩ nhiên là khác rồi,” Hạ Kiêm yếu ớt đáp lời, “Thay vì nói là sợ thành góa phụ, chi bằng nói là ta sợ Bùi công tử gặp bất trắc thì đúng hơn. Vả lại, thật ra ta cũng không muốn gả cho huynh.”

“Bởi vì tình cảm của ta dành cho Bùi công tử, nói là ái mộ thì không bằng nói là muốn được mãi mãi hầu hạ, chăm sóc và bảo vệ huynh.”

“... Mãi mãi hầu hạ, chăm sóc và bảo vệ ta?” Nụ cười ôn hòa nhưng xa cách trên mặt Bùi Quan Chúc dần rạn nứt, đôi lông mày khẽ chau lại.

Hạ Kiêm hoàn toàn không nhận ra những lời bày tỏ lòng trung thành này đã gây ra hiểu lầm lớn đến mức nào đối với một người cổ đại: “Đúng vậy! Ta muốn được mãi mãi hầu hạ, chăm sóc và bảo vệ huynh! Giống như... giống như thị vệ vậy! Ta cực kỳ, cực kỳ muốn làm thị vệ thân cận của Bùi công tử!”

Bùi Quan Chúc: “...”

Hắn nhìn chằm chằm vào nàng hồi lâu.

Một lúc sau, khóe miệng mới cong lên thành một nụ cười gượng gạo: “Rất tốt.”

Hạ Kiêm ngẩng đầu: “Huynh hiểu lòng ta rồi chứ?”

“Hiểu rồi,” Bùi Quan Chúc cười rạng rỡ, “Là ta bấy lâu nay đã hiểu lầm Hạ cô nương.”

Hóa ra là nàng ta có bệnh về đầu óc, loại người này hắn gặp nhiều rồi, chỉ là không ngờ Hạ cô nương đây lại giỏi diễn đến thế.

“Không sao không sao, huynh hiểu cho ta là tốt rồi,” Hạ Kiêm vỗ vỗ ngực, “Bùi công tử cứ yên tâm, sau này ta nhất định sẽ nỗ lực rèn luyện thân thể! Tranh thủ tương lai trở thành một thị vệ thân cận đủ tư cách!”

Bùi Quan Chúc “ừm” một tiếng: “Tiếc thay, người như cô nương thì trong viện của ta đã có một kẻ rồi.”

“Có một người rồi sao? Người đó ở đâu vậy?”

“Lúc cô nương đến không thấy hắn à?”

Hạ Kiêm lắc đầu: “Không thấy nha.”

Không chỉ chẳng thấy bóng dáng thị vệ nào, mà đến cả nha hoàn hay bà tử vốn phải có cũng không thấy đâu. Tiền viện thì người đông đến mức chen chân không lọt, chỉ riêng cái viện này của hắn là vắng lặng đìu hiu như nhà ma vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc