“Bùi công tử,” Hạ Kiêm đứng trước ngưỡng cửa, mặt mày rạng rỡ ý cười, ngón tay nàng thoăn thoắt tháo hai chiếc túi bình an một trắng một đỏ đang đeo bên hông xuống.
Nàng khẽ cúi người, những lọn tóc hơi rối dưới ánh nắng trưa hắt lên sắc mật ong dịu ngọt, trên vầng trán trắng ngần lấm tấm mồ hôi mịn, đôi mắt to tròn cong cong như trăng khuyết. Nàng đưa tay tới, đầu ngón tay còn quấn hai sợi dây thừng mảnh của túi bình an.
“Cái màu trắng này tặng cho Bùi công tử. Đây là thứ ta đã đi bộ chín mươi chín bậc thang lên chùa Tần An cầu về trong ngày hôm nay đấy. Hai chúng ta mỗi người một cái, như vậy thì sự trừng phạt về việc lấp giếng nhất định sẽ không đổ lên đầu một người vô tội như công tử đâu!”
Bùi Quan Chúc khẽ nheo mắt, gương mặt nhợt nhạt đổ xuống một phân bóng râm. Tầm mắt hắn dời từ lọn tóc mai đẫm mồ hôi của Hạ Kiêm sang hai chiếc túi bình an đang đung đưa trước mặt.
Chiếc túi màu trắng nằm ở phía trước, chẳng biết bên trong nhồi thứ gì mà trông khá mập mạp, bên trên dùng chỉ đỏ thêu một chữ “Phúc”.
Khóe môi Bùi Quan Chúc khẽ nhếch lên, hắn đột ngột giơ tay, dùng lực giật lấy chiếc túi bình an màu trắng kia.
Sợi dây mảnh trên túi vốn đang quấn quanh ngón tay Hạ Kiêm, cú giật mạnh của hắn khiến đốt ngón tay trắng nõn của nàng lập tức hằn lên một vòng đỏ chót.
“Á!” Hạ Kiêm khẽ nhíu mày, vội vàng thuận theo lực kéo của hắn mà bước qua ngưỡng cửa, ngồi xổm xuống trước mặt Bùi Quan Chúc, “Lấy thì lấy, huynh kéo mạnh thế làm gì chứ.”
“Ta không muốn cái màu trắng,” Bùi Quan Chúc dịu dàng nói, “Ta muốn cái màu đỏ.”
“Được rồi được rồi, đỏ thì đỏ vậy.” Hạ Kiêm xoa xoa ngón tay, nhét chiếc túi màu trắng vào túi áo mình. Sợ Bùi Quan Chúc lại giật lần nữa, nàng không đưa tận tay mà ném thẳng chiếc túi màu đỏ vào lòng hắn, “Đấy, được chưa nào.”
Bùi Quan Chúc vân vê sợi dây mảnh trên túi bình an, đưa lên trước mắt.
Hôm nay rõ ràng là hắn chưa kịp chải chuốt, chỉ mặc độc một chiếc áo trắng như tuyết, mái tóc buông xõa không buộc. Trên dái tai, đôi khuyên tai bằng ngọc huyết đỏ tựa hai giọt máu tươi. Đôi đồng tử đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chiếc túi đỏ đang lủng lẳng trên tay, chẳng rõ hắn đang toan tính điều gì mà khóe môi khẽ cong lên.
“Hạ cô nương quả là người thú vị,” Bùi Quan Chúc lắc lắc chiếc túi, “Hóa ra đưa cho ta cái thứ này, một miếng vải rách nhồi ít bông vụn là có thể chống lại lũ yêu ma quỷ quái mà cô nương rước về sao?”
“Nếu thứ này mà có tác dụng, thì đám đạo sĩ lang thang kia cũng chẳng cần ngày ngày đến phủ nhảy múa làm gì nữa.”
“Ta thấy dù là vải rách nhồi bông đi nữa, chắc chắn vẫn hữu dụng hơn đám đạo sĩ chỉ biết nhảy múa kia." Hạ Kiêm nói thật lòng, sau khi đến Bùi phủ, ngày nào nàng cũng thấy đám đạo sĩ đến múa may quay cuồng, nhảy bao nhiêu ngày rồi mà bệnh tình của Trần phu nhân vẫn đâu hoàn đấy. “Tóm lại là, vật này linh hay không còn phải xem là ai tặng nữa chứ? Nếu là người khác tặng thì chắc chắn không linh, nhưng ta tặng thì chưa biết chừng đâu!”
“Bởi vì ta là thật lòng thật dạ cầu nguyện cho Bùi công tử được bình an trăm tuổi. Ta dám bảo đảm, tâm ý của bất cứ ai cũng chẳng linh nghiệm bằng ta đâu.”
Ánh mắt nàng kiên định nhìn thẳng vào Bùi Quan Chúc, còn do dự giơ tay phải lên, xòe ba ngón tay làm tư thế thề thốt.
Bùi Quan Chúc khẽ nhíu mày, nhìn Hạ Kiêm như thể đang nhìn một kẻ điên khùng.
Nhưng bẵng đi một lúc, như chợt nghĩ ra điều gì, hắn bỗng chốc bật cười.
“Hóa ra là vậy,” Ngón trỏ của Bùi Quan Chúc luồn vào sợi dây, khiến chiếc túi đỏ xoay một vòng quanh đầu ngón tay.
“Hạ cô nương đúng là người quan tâm đến chuyện sống chết của ta nhất thiên hạ này.”
Hạ Kiêm đang ngẩn ngơ thì thấy Bùi Quan Chúc cười tươi như một con hồ ly, thần thái yêu dị lạ thường, ngón tay lạnh lẽo đang quấn sợi chỉ đỏ đột ngột chạm nhẹ vào chóp mũi nàng.
Chiếc túi bình an đung đưa dưới ngón tay khẽ chạm vào môi Hạ Kiêm, mang theo mùi đàn hương lạnh lẽo tỏa ra từ ống tay áo trắng như tuyết của hắn.
Hạ Kiêm chợt cảm thấy, mùi hương này dường như cũng không đến nỗi khó ngửi cho lắm.
Đáy mắt thiếu niên thoáng hiện nụ cười mang theo ác ý, đầu ngón tay lạnh lẽo vừa chạm đã rời đi ngay.
“Dẫu sao thì, nếu ta có mệnh hệ gì, Hạ cô nương chẳng phải sẽ trở thành góa phụ sao?”