“Ta đồng ý với đại ca.”
Long Tú vốn im lặng từ nãy bỗng cất tiếng.
Bất kể nàng sống hay chết, chỉ cần đừng liên lụy đến bọn họ là được.
Mấy đứa trẻ đã quyết định xong, liền hợp sức nâng Hồ Kiều Kiều vào trong nhà, đặt nàng lên chiếc giường rơm.
Long Tú vì không nhìn thấy, phải men theo vách tường đi phía sau.
“Đại ca, trên đầu nàng có vết thương.”
Long Linh Nhi đỡ phần đầu Hồ Kiều Kiều. Khi buông tay ra, nàng bỗng thấy tay mình dính máu.
Nhìn kỹ lại mới phát hiện, phía sau đầu Hồ Kiều Kiều đang chảy máu.
“Chắc là hôm qua ra ngoài gây chuyện bị người ta đánh, đáng đời.”
Long Chung lạnh lùng nói.
Con giống cái độc ác này, bị đánh chết cũng là báo ứng.
“Đầu óc nàng đúng là bị đánh hỏng rồi!”
“Khó trách từ hôm qua trở về nàng đã lạ lạ. Không chỉ nấu thịt cho chúng ta ăn, còn cho chúng ta ngủ trong nhà gỗ…”
Long Linh Nhi nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Nếu đầu óc nàng cứ hỏng mãi như vậy thì tốt.”
Mấy đứa trẻ ngươi một câu, ta một lời, không đứa nào có ý định xử lý vết thương cho Hồ Kiều Kiều.
Long Nghiêu ngẩng đầu nhìn mấy huynh đệ, thừa lúc bọn họ không để ý, liền lắc lư cái đuôi, bò tới đống rơm. Động tác chậm chạp, nó cúi xuống liếm nhẹ vết thương trên đầu Hồ Kiều Kiều.
“Đầu óc nàng có hỏng hay không thì chúng ta không biết, nhưng các ngươi có để ý không, thịt và đồ ăn của nàng rốt cuộc từ đâu ra?”
Đúng lúc này, Long Tú – kẻ vẫn luôn ít nói – bỗng cất tiếng.
Ngoại trừ Long Nghiêu chẳng màng đến chuyện bên ngoài, ba đứa còn lại đều sững sờ.
“Đúng rồi, thịt nàng lấy ở đâu ra? Miếng thịt cuối cùng chẳng phải đã bị Hùng Cầu bọn họ cướp mất rồi sao?”
Long Linh Nhi ngơ ngác nói.
Hôm qua thịt quá ngon, nàng căn bản chưa từng nghĩ đến chuyện này.
“Còn mấy thứ kỳ quái trong sân nữa, ta trước giờ chưa từng thấy qua.”
Sắc mặt Long Chung âm trầm, khi nói chuyện, vết sẹo trên nửa khuôn mặt khẽ giật, trông vô cùng đáng sợ.
“Mấy thứ đó chắc chắn là trộm mà có.”
Đôi mắt âm u của hắn nhìn về phía Hồ Kiều Kiều đang hôn mê.
“Nếu vậy, chi bằng ta giết quách nàng đi!”
……
Hồ Kiều Kiều lại rơi vào ác mộng.
Nàng mơ thấy tứ chi mình bị chặt đứt, biến thành Nhân Trệ, bị mấy đứa trẻ ngâm trong một lu nước lớn. Ngày nào chúng cũng cắt thêm vết thương mới trên người nàng, rồi rắc muối và nước ớt cay vào trong nước.
Chưa dừng lại ở đó, bọn chúng còn đổ cả một ổ kiến vào lu.
Đàn kiến đói khát đã lâu, vừa chui vào liền bò kín khắp người nàng, gặm nhấm vết thương, thậm chí chui sâu vào trong huyết nhục.
Cuối cùng… bò thẳng vào trong đầu nàng!
Chúng gặm cắn óc nàng, phát ra những tiếng lách tách ghê người!
Ánh mắt căm hận của bọn trẻ như ngọn lửa thiêu đốt thân thể nàng. Hồ Kiều Kiều giật mình tỉnh dậy.
Nàng đột ngột mở to mắt. Đầu óc còn chưa kịp tỉnh táo, đã nghe thấy giọng Long Chung vang lên:
“Nếu không ta giết quách nàng đi…”
Đồng tử Hồ Kiều Kiều co rút lại, còn tưởng mình vẫn đang trong mộng.
Nhưng nhìn kỹ lại, mấy đứa trẻ trước mắt vẫn là dáng vẻ nhỏ bé gầy gò, đâu phải những kẻ đã hắc hóa, trở thành phản diện đáng sợ như trong mơ?
Nàng thở phào một hơi thật dài.
Đưa tay sờ mặt, chỉ thấy toàn là mồ hôi lạnh.
Phía sau đầu truyền đến từng cơn đau âm ỉ. Hôm qua nàng bận rộn đến tận nửa đêm, thấy đầu không chảy máu nên cũng không để ý. Nào ngờ hôm nay lại đột nhiên ngất xỉu.