Xuyên Qua Thú Giới, Ta Dùng Trăm Tỷ Vật Tư Nuôi Nấng Nhãi Con

Chương 23

Trước Sau

break
Nàng lặng lẽ tiến lại gần hơn một chút. Nếu con giống cái độc ác kia lén bỏ độc, nàng cũng có thể phát hiện kịp thời.

Một lúc sau, Hồ Kiều Kiều mở nắp nồi. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi cháo thanh nhẹ lan tỏa khắp gian bếp.

Nàng dùng muôi dài khuấy nhẹ, hương cháo hòa cùng mùi thịt quyện vào nhau, thơm đến mê người.

Mấy đứa trẻ không hẹn mà cùng nuốt nước bọt, đôi mắt sáng rực dán chặt vào nồi cháo, nhưng không đứa nào dám tiến lên.

Con giống cái độc ác chưa cho phép, bọn chúng không được ăn.

Nếu dám động vào đồ ăn của nàng, chắc chắn sẽ bị đánh.

Hồ Kiều Kiều tự nhiên nhìn thấy hết thảy biểu cảm ấy, khẽ mím môi cười, đưa tay định lấy bát múc cháo.

Thế nhưng muôi trong tay còn chưa kịp đặt xuống, nàng bỗng cảm thấy một cơn mệt mỏi ập tới.

Trước mắt tối sầm, ý thức lập tức tan biến.

“Rầm!”

Long Linh Nhi chỉ kịp thấy Hồ Kiều Kiều đột ngột ngã xuống đất, chiếc muôi dài rơi ra, lăn qua một lớp tro bụi, khiến nàng sợ đến tái mặt.

Long Dục dẫn theo mấy đứa trẻ còn lại vội vã chạy tới.

“Đại ca, nàng sao vậy? Có phải… đã chết rồi không?”

Long Linh Nhi lo lắng nhìn Hồ Kiều Kiều đang nằm bất động trên mặt đất.

Rõ ràng nàng từng mong con giống cái độc ác này biến mất, nhưng khi nghĩ đến khả năng nàng đã chết, trong lòng nàng lại không hề vui vẻ như tưởng tượng.

“Chết thì càng tốt, sau này sẽ không còn ai ức hiếp chúng ta nữa.”

Long Chung hừ lạnh, đôi mắt âm u tràn đầy thờ ơ.

Ánh mắt Long Dục trở nên phức tạp.

Nhớ lại những biểu hiện khác thường của Hồ Kiều Kiều suốt hai ngày qua, hắn vẫn cúi người xuống, đưa tay kiểm tra hơi thở của nàng.

“Nàng chưa chết, chỉ là ngất xỉu thôi.”


“Giờ chúng ta phải làm sao đây? Có nên đi tìm thú y cứu nàng không?”

Long Linh Nhi nghiêng đầu, thấp giọng hỏi Long Dục.

“Không đi.” Long Dục dứt khoát từ chối. Gương mặt non nớt lại mang theo vẻ trầm tĩnh già dặn không hợp tuổi, “Xem thú y phải trả bằng thịt và da thú, chúng ta không có.”

Trước kia, khi bọn họ từng bị con giống cái độc ác kia đánh đến thoi thóp, nàng cũng chưa từng dẫn bọn họ đi gặp thú y lấy một lần.

Long Chung bỗng bước lên, cầm lấy con dao phay Hồ Kiều Kiều vừa dùng để thái thịt.

“Ta thấy chi bằng nhân lúc này giết nàng đi!”

Lưỡi dao dưới ánh mặt trời lóe lên hàn quang, phản chiếu gương mặt âm u lạnh lẽo của hắn.

Hắn đã sớm hận không thể khiến Hồ Kiều Kiều chết quách cho xong.

Mấy đứa trẻ khác cũng có chút dao động.

Giết con giống cái độc ác ấy, đồ ăn sẽ đều thuộc về bọn họ, sau này cũng không còn bị đánh nữa.

Long Chung còn chưa kịp ra tay thì Long Dục đã đưa tay ngăn lại.

“Không được. Ngươi giết nàng, nhà bà ngoại sẽ không tha cho chúng ta.”

Hắn chẳng hề quan tâm Hồ Kiều Kiều sống hay chết, chỉ lo nhà bà ngoại của nàng sẽ trút giận lên bọn họ, rồi ném bọn họ vào rừng sâu.

Nhà thú nhân ấy vì con giống cái độc ác này, chuyện gì cũng có thể làm ra.

Long Nghiêu nghe không hiểu bọn họ đang bàn bạc điều gì. Ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức, nó bò lại, níu tay Hồ Kiều Kiều, muốn nàng bế lên cho ăn.

“Đồ vô dụng!”

Long Chung tức giận kéo Long Nghiêu ra, không cho nó chạm vào Hồ Kiều Kiều.

Không thể giết chết nàng khiến giọng nói hắn đầy bực bội.

“Vậy ngươi nói phải làm sao?”

“Trước hết khiêng nàng vào trong. Dù nàng có chết, cũng không liên quan đến chúng ta.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc