Xuyên Qua Thú Giới, Ta Dùng Trăm Tỷ Vật Tư Nuôi Nấng Nhãi Con

Chương 22

Trước Sau

break
Long Dục cũng chính vì bảo vệ các đệ đệ, mới cam tâm tình nguyện làm việc cho nguyên thân.


Nghĩ đến đây, Hồ Kiều Kiều chỉ thấy đầu óc đau như búa bổ.

Nguyên thân đúng là làm gì cũng hỏng, đào hố thì đứng số một!

Nàng hít sâu một hơi, cố gắng khiến mình trông hòa nhã, dễ gần hơn: “Dục nhi cứ yên tâm, các ngươi đều là cốt nhục của mẫu thân. Mẫu thân sẽ không ném các ngươi vào rừng sâu đâu. Sau này những việc nặng nhọc ấy, mẫu thân sẽ làm, mẫu thân sẽ chăm sóc các ngươi.”

Khuôn mặt nhỏ ngăm đen của Long Dục căng cứng lại, ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm Hồ Kiều Kiều, không đáp lời.

Long Chung thì mím chặt môi, quay hẳn đầu sang chỗ khác, coi như không nghe những lời nàng nói.

Hồ Kiều Kiều bất lực, ánh mắt chuyển sang mấy đứa trẻ còn lại.

Long Tú đứng nép trong góc, một tay chống tường, đôi mắt trống rỗng vô hồn hướng về phía nàng. Chỉ là trong con ngươi phủ kín một tầng sương trắng, căn bản không nhìn thấy gì.

Long Linh Nhi đứng cạnh hắn, chắn phía trước Long Nghiêu, trong tay ôm chặt một cây gậy gỗ to, gương mặt nhỏ tràn đầy cảnh giác.

Nàng nghĩ, nếu thật sự không cho bọn trẻ làm gì, trong lòng chúng nhất định sẽ bất an.

Vì thế nàng chỉ vào đống củi bên cạnh Long Linh Nhi, nói: “Vậy các ngươi giúp Linh Nhi nhặt lại số củi kia đi. Mẫu thân múc nước xong sẽ bắt đầu nấu cơm.”

Đống củi trong viện vốn được xếp ngay ngắn đã bị Hùng Hoa xô đổ, Hồ Kiều Kiều còn chưa kịp dọn dẹp.

Nhặt củi nhẹ hơn xách thùng đá nhiều, bọn trẻ làm cũng không quá vất vả.

“Được.” Long Dục gật đầu, dẫn theo Long Chung đi giúp.

Hắn không dám trái lời con giống cái độc ác ấy. Nàng bảo bọn họ làm gì, bọn họ chỉ có thể làm nấy.

Nhìn dáng vẻ bận rộn của mấy đứa trẻ, Hồ Kiều Kiều khẽ thở dài.

Mấy đứa nhỏ này đã bị nguyên thân đầu độc quá sâu. Thú nhân vốn trưởng thành sớm, hình tượng độc ác của nguyên thân đã khắc sâu trong lòng chúng. Muốn thay đổi cái nhìn của bọn trẻ, trong thời gian ngắn căn bản là không thể.

Tạo nghiệt thật rồi!

Muốn tẩy trắng đúng là khó như lên trời!

Khi múc nước trở về, bọn trẻ đã xếp lại đống củi ngay ngắn như cũ.

Nàng vội vàng nhóm lửa, vo gạo, thái thịt, nấu cháo.

Khẩu phần ăn của thú nhân vốn lớn, Hồ Kiều Kiều một bữa phải lo cho sáu thú nhân, lại thêm lượng vận động lớn, tay chân nàng gần như không lúc nào ngơi nghỉ.

Mấy đứa trẻ đứng dựa vào góc tường, lạnh lùng nhìn bóng dáng Hồ Kiều Kiều bận rộn, trong mắt thoáng hiện một tia nghi hoặc.

Con giống cái độc ác kia… vậy mà lại siêng năng như thế?

Trước kia nàng luôn nằm lì trên giường, sai khiến bọn chúng ra ngoài làm việc kiếm ăn, chưa từng tự tay xuống bếp nấu nướng bao giờ.


Long Linh Nhi thấy Hồ Kiều Kiều dùng một vật sắc màu bạc mà nàng chưa từng thấy để cắt thịt, chần chừ giây lát rồi bước lại gần: “Mẫu thân, để ta giúp người.”

Quả nhiên, nữ nhi chính là chiếc áo bông tri kỷ của mẫu thân.

Xem ra Linh Nhi vẫn còn thương nàng.

“Được chứ, Linh Nhi giúp ta thêm củi vào bếp nhé.” Hồ Kiều Kiều cười khẽ, gật đầu, trong lòng cũng không thấy mệt mỏi bao nhiêu.

Long Linh Nhi đỏ mặt, nở một nụ cười ngượng ngùng, rồi ngồi xổm trước bệ bếp, cẩn thận nhét từng khúc củi vào trong.

Đôi mắt đen láy nhỏ xíu của nàng lén xoay tròn ở góc mà Hồ Kiều Kiều không nhìn thấy. Trong lòng thầm nghĩ: [Chỉ có hai miếng thịt nạc thôi, con giống cái độc ác này lại còn cắt nhỏ như vậy, nhất định là không định cho bọn mình ăn.]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc