Mấy đứa trẻ vẫn chưa nhận ra Hồ Kiều Kiều đã tỉnh.
Hồ Kiều Kiều chống người ngồi dậy, chậm rãi cất giọng, đầy ẩn ý:
“Chung nhi, ngươi định giết ai vậy?”
Mấy đứa trẻ giật mình hoảng hốt, còn chưa kịp hoàn hồn đã vội quay đầu lại, liền thấy Hồ Kiều Kiều đang dùng ánh mắt u uẩn nhìn chằm chằm bọn chúng.
“…”
“Mẫu thân, tam ca nói là con thú nhân đã đánh người quá đáng, huynh ấy muốn giết kẻ đó để báo thù cho mẫu thân.”
Long Linh Nhi gượng cười, vội vàng bịa chuyện giúp Long Chung.
Đánh rắm!
Toàn là chuyện ma quỷ!
Hồ Kiều Kiều âm thầm chửi thề trong lòng. Lời này có quỷ mới tin.
Nguyên thân đối xử với mấy đứa trẻ tệ đến vậy, bọn chúng mà chịu báo thù cho nàng, đúng là mặt trời mọc đằng tây.
Trong lòng đã mắng xong, Hồ Kiều Kiều vẫn cố kéo khóe môi, nặn ra một nụ cười hiền lành:
“Hóa ra Chung nhi lại quan tâm mẫu thân như vậy, mẫu thân thật sự rất vui.”
Rõ ràng bọn nhãi con lúc nào cũng muốn nàng chết, nàng lại còn phải giả vờ như không biết gì.
Đời nàng đúng là quá gian nan.
Nghe Hồ Kiều Kiều nói vậy, mấy đứa trẻ đều rơi vào trầm mặc.
Hồ Kiều Kiều cũng không vạch trần, bỗng cảm thấy mu bàn tay truyền đến cảm giác ướt át. Nàng cúi đầu nhìn xuống, liền thấy một cái đầu đen thui đang tì vào tay nàng, cần mẫn liếm láp.
Long Nghiêu phản ứng chậm chạp, hoàn toàn không nhận ra Hồ Kiều Kiều đã tỉnh, vẫn coi tay nàng là cái đầu, tiếp tục liếm.
Nhìn tiểu gia hỏa ấy, trong lòng Hồ Kiều Kiều mềm nhũn ra. Quả nhiên vẫn là Long Nghiêu nhỏ nhất hiểu chuyện nhất, biết quan tâm nàng.
Long Nghiêu: [Soạt soạt! Máu máu, mùi giống thịt thịt, ngon quá!]
Hồ Kiều Kiều dở khóc dở cười, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Long Nghiêu.
Cũng may thể chất thú nhân cường tráng, vết thương trên đầu nàng tuy đau nhưng không ảnh hưởng đến cử động. Trong không gian lại không có thuốc, nàng cũng không nhận biết được thảo dược, chỉ đành chờ vết thương tự lành.
Nhớ lại cơn ác mộng vừa rồi, Hồ Kiều Kiều không muốn ngồi chờ chết nữa, liền đứng dậy đi ra ngoài.
Nàng nhớ trước khi ngất xỉu đã nấu xong cháo thịt nạc. Nghĩ rằng bọn trẻ hẳn đã ăn rồi, nàng ra ngoài định dọn dẹp bát đũa.
Vừa bước ra sân, nàng liền sững người.
Trong nồi vẫn đầy cháo, không hề bị động tới. Hơi nước đã bay hết, cháo đặc quánh lại thành một khối.
Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu.
Suốt cả buổi sáng trôi qua, vậy mà bọn trẻ… một miếng cũng chưa ăn.
Nàng quay đầu lại, liền thấy mấy đứa trẻ đứng ngay ngắn trong phòng, ánh mắt cảnh giác nhìn nàng.
“Mẫu thân đã nấu cơm rồi, sao các ngươi không ăn?”
Hồ Kiều Kiều xoa xoa giữa mày, dịu giọng hỏi.
“Người không gọi chúng ta ăn.”
Long Dục mặt mày nghiêm túc, trả lời dứt khoát.
Bọn họ tuyệt đối không để nàng có cớ đánh đập mình.
Hồ Kiều Kiều nhất thời nghẹn lời.
Trước kia, nguyên thân đừng nói là cho bọn trẻ ăn, không giành mất phần của chúng đã là tốt lắm rồi. Lâu dần thành thói quen, không có sự cho phép của nàng, bọn chúng căn bản không dám động vào đồ ăn của nàng.
“Trước kia là mẫu thân không tốt. Sau này, hễ mẫu thân nấu cơm thì đều có phần của các ngươi. Không cần phải chờ mẫu thân cho phép mới được ăn.”
Ánh mắt Hồ Kiều Kiều chân thành, mang theo ý xin lỗi.
Mấy đứa trẻ mím môi không nói, cũng chẳng rõ có nghe lọt tai hay không.
Nàng khẽ thở dài, đành nhận mệnh múc thêm ít nước vào nồi, nhóm lại bếp lửa đã tắt, hâm nóng cháo rồi vẫy tay gọi: