Xuyên Nhanh: Toàn Bộ Quá Trình Pháo Hôi Bị Nhóm Điên Phê Cưỡng Chế Yêu

Quyển 1 - Chương 2

Trước Sau

break

Cậu chỉ như một món quà tồn tại chỉ vì Thẩm Ôn Hứa, mọi người đều giải tỏa mặt tối tăm của mình lên người cậu, sau đó ôm Thẩm Ôn Hứa vào lòng với nụ cười bên môi.
Hiện tại.
Cố Ngọc Ninh đứng trên hành lang tầng ba, cậu mặc một chiếc áo sơ mi rất không vừa người, trên xương quai xanh lộ ra từng vết bầm tím.
Hôm nay là ngày thứ ba Thẩm Ôn Hứa trở về nhà, cũng là năm thứ mười chín Cố Ngọc Ninh xuyên không đến thế giới này, câu chuyện của nguyên tác cũng bắt đầu từ đây.
Cố Ngọc Ninh cụp mắt, đầu ngón tay run rẩy.
Cậu quá sợ hãi, cậu cũng thực sự không còn cách nào khác.
Ban ngày, Cố Ngọc Ninh vẫn là em trai bình thường của Thẩm Ôn Hứa, nhưng mỗi khi đêm xuống, cậu lại bị Thẩm Dật và Giang Chi Chước khóa trong chiếc lồng tối tăm, từng bước đè ép không gian sống, buộc phải ngoan ngoãn làm hài lòng những khao khát đến từ họ, không thể vùng vẫy, cũng không dám vùng vẫy.
Lúc này còn nửa tiếng nữa là đến mười giờ, Cố Ngọc Ninh đứng trước cửa phòng Thẩm Ôn Hứa, ngón tay co quắp, cuối cùng vẫn gõ cửa.
"Cộc - Cộc - Cộc --" Tiếng gõ cửa vang lên.
Không lâu sau, cánh cửa được mở ra.
Cố Ngọc Ninh ngẩng đầu, đuôi mắt vì sợ hãi mà ướt át.
Thẩm Ôn Hứa khuôn mặt lạnh lùng đứng trước mặt cậu, yên lặng nhìn cậu, trong đôi mắt không chứa chút cảm xúc nào, nhưng không hiểu sao lại khiến Cố Ngọc Ninh cảm thấy căng thẳng.
"Anh... Anh trai." Cố Ngọc Ninh nói một cách gượng gạo.
Dù đây là cách xưng hô thường ngày từ khi còn nhỏ, chỉ là đã không liên lạc trong bốn năm, nó trở nên khó nói đến lạ thường.
Thẩm Ôn Hứa "Ừm" một tiếng, ánh mắt bình tĩnh dừng trên cần cổ trắng ngần của Cố Ngọc Ninh, chần chừ một chút, sau đó nghiêng người mời cậu vào.
"Em tìm anh có chuyện gì không?" Một giọng nói lạnh lùng, cũng vô cùng phù hợp với tính cách thờ ơ của Thẩm Ôn Hứa.
Phòng ngủ rất rộng, Cố Ngọc Ninh cẩn thận bước vào.
Trong từng bước đi, chiếc áo sơ mi mang mùi hương của Thẩm Ôn Hứa trên người cậu trở nên càng ngày càng không vừa vặn, như thể đã khoác lên mình lớp vỏ của chủ nhân thực sự, cuối cùng không thể che giấu.
Nghe lời Thẩm Ôn Hứa, Cố Ngọc Ninh dừng lại giữa phòng ngủ, cậu không có chuyện gì để nói với Thẩm Ôn Hứa, càng không biết mình nên nói gì với người anh trai mà mình đã gần bốn năm không gặp, nhưng chỉ cần nghĩ đến căn phòng khiến cậu không thể thở được kia, lưng Cố Ngọc Ninh run rẩy, cố gắng nói: "Anh trai, em... em có thể ngủ cùng anh đêm nay được không?"
Nói xong, thậm chí anh còn không dám nhìn vào mắt Thẩm Ôn Hứa.
Thật là nhếch nhác phải không?
Nhưng Cố Ngọc Ninh đã không còn cách nào khác.
Cha nuôi của họ, Giang Chi Chước và Thẩm Dật, chỉ trước mặt Thẩm Ôn Hứa mới có chút che giấu, kiềm chế một chút.
Cố Ngọc Ninh cúi đầu, khuôn mặt thường xuyên nở nụ cười tươi sáng bị mái tóc đen che khuất, không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy một chút u ám.
Cậu không nên như vậy, ít nhất trong mắt Thẩm Ôn Hứa cậu không nên như vậy.
"..."
"Tại sao?" Cảm xúc nói với Thẩm Ôn Hứa rằng anh ấy không nên lạnh lùng như vậy, anh ấy nên đồng ý, nhưng lý trí lại khiến anh ấy hỏi ra câu này, như thể sắp từ chối vậy.
Mũi Cố Ngọc Ninh cay cay, cậu cúi đầu, giọng nói rất trầm như đang muốn khóc: "Anh... Anh đừng hung dữ như thế..."
Trước kia khi ở trước mặt Thẩm Ôn Hứa, Cố Ngọc Ninh luôn tự nhiên và trẻ con, bởi vì Thẩm Ôn Hứa sẽ giúp cậu giải quyết mọi nguy hiểm và khó khăn trên con đường phía trước, trước hôm nay khi Cố Ngọc Ninh đến tìm Thẩm Ôn Hứa, thậm chí cậu không nghĩ đến khả năng Thẩm Ôn Hứa sẽ từ chối mình.
Dù... dù trong mắt cha và bố, cậu đóng vai một kẻ thế thân tệ hại, nhưng Cố Ngọc Ninh biết Thẩm Ôn Hứa sẽ không, Thẩm Ôn Hứa sẽ không nhìn cậu như vậy, chỉ có Thẩm Ôn Hứa là sẽ không.
-- Ấm ức lắm à?
Thẩm Ôn Hứa không nói câu đó ra, ánh mắt bình tĩnh quan sát Cố Ngọc Ninh, nhìn đuôi mắt cậu hơi đỏ, cũng nhìn những dấu vết chói mắt lại khiến người ta phải ghê tởm kia trên da thịt trần trụi của cậu.
Nhưng những điều này chẳng phải là những gì em mong muốn ư?
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc