"Đinh! Hệ thống pháo hôi bản lậu số 6688 đã xuyên qua thành công, kí chủ đang được thả xuống..."
"Kí chủ được thả xuống hoàn tất, vai diễn trong thế giới này – em trai "thế thân" không được ai yêu quý."
[Nhiệm vụ: Xin hãy cứu vớt người anh trai con cưng của trời - Thẩm Ôn Hứa.]
[Chú ý! Xin chú ý!! Người thực hiện nhiệm vụ không được phá hỏng nhân thiết, người vi phạm -- sẽ bị xóa sổ!]
*
"Cậu là 'rác rưởi' được nhận nuôi cùng với anh trai mình."
"Cậu sở hữu khuôn mặt đẹp rực rỡ."
"Cậu biến thái yêu thương người cha nuôi của mình."
"Cậu rơi vào vực sâu, chết trong sự ghê tởm của người khác."
...
Đêm tối.
Cố Ngọc Ninh sắc mặt tái nhợt đứng trước một cánh cửa, đưa tay ra, ngón tay trắng nõn muốn gõ cửa nhưng lại yếu ớt đến đáng sợ.
Đây là một quyển ŧıểυ thuyết báo thù xã hội phá vỡ tam quan, nhân vật thụ chính Thẩm Ôn Hứa có lẽ là ánh trăng sáng được mọi người cưng chiều trên đầu quả tim.
Trong nguyên tác, Thẩm Ôn Hứa mồ côi cha mẹ từ nhỏ, chỉ còn lại một người em trai là Cố Ngọc Ninh sống nương tựa lẫn nhau, trong năm thứ hai ở trại mồ côi, Thẩm Ôn Hứa và em trai Cố Ngọc Ninh được bạn thân của cha mẹ, một cặp đôi đồng tính nam trẻ tuổi nhận nuôi.
Sau đó, Thẩm Ôn Hứa đã mười tuổi lớn lên dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của hai người cha nuôi.
Nhưng sau tám năm, trong bữa tiệc sinh nhật lần thứ mười tám của mình, Thẩm Ôn Hứa tình cờ phát hiện ra tình cảm kìm nén và không bình thường của hai người cha nuôi dành cho mình, sau nhiều lần suy nghĩ, anh ấy quyết định thi vào trường đại học S xa xôi cách thành phố H, một đi không trở lại trong bốn năm.
Còn Cố Ngọc Ninh, em trai của Thẩm Ôn Hứa, lại là một nhân vật công pháo hôi song tính bệnh hoạn yêu thích cha nuôi mình là Giang Chi Chước.
Cậu có khuôn mặt giống anh trai, chỉ là tính cách không lạnh lùng giống như Thẩm Ôn Hứa mà là vui vẻ hay cười. Trong sách thường viết về nụ cười của cậu, rực rỡ và tươi sáng, chỉ cần nhìn về phía ai, người ấy đều có thể cảm nhận được chút ấm áp từ đôi mắt đó.
Cố Ngọc Ninh nhỏ hơn anh trai ba tuổi, sau khi được nhận nuôi lại không nhận được nhiều tình yêu từ người khác như Thẩm Ôn Hứa, dưới ánh hào quang của anh trai, cậu trở nên vô cùng bình thường.
Vì vậy, sau khi Thẩm Ôn Hứa rời khỏi ngôi nhà này, sự tồn tại của Cố Ngọc Ninh trong nhà càng trở nên mờ nhạt.
Cậu biết rõ tâm lý bệnh hoạn yêu thích cha nuôi của mình không thể để ai phát hiện.
Cho đến đêm Cố Ngọc Ninh trưởng thành, vì uống rượu, cậu say khướt rồi vô tình tiết lộ tình yêu của mình dành cho cha nuôi Giang Chi Chước. Thật không may, người đến phòng bao đón cậu đêm đó là Thẩm Dật -- người tình của cha nuôi Giang Chi Chước.
Có lẽ vì Cố Ngọc Ninh say rượu, đôi mày và mắt quá giống Thẩm Ôn Hứa, hoặc có thể vì lời tỏ tình đầy nước mắt của cậu khiến Thẩm Dật thấy thương hại, sau đêm đó, Cố Ngọc Ninh có thể cảm nhận rõ ràng, ánh mắt Thẩm Dật dành cho mình bắt đầu nhiều hơn.
Trong nguyên tác, từ đây, Cố Ngọc Ninh hoàn toàn trở thành cái bóng của anh trai Thẩm Ôn Hứa.
Cậu bị cha và bố của mình cùng nhốt lại.
Chỉ trong một năm, thiếu niên luôn mỉm cười và nói chuyện với mọi người như thể bị người ta mài mòn hết xương cốt, dựa vào việc bắt chước anh trai cùng mẹ khác cha của mình, khó khăn lắm mới có được chút không gian để thở trong tay hai gã điên.
Vì thế sau khi Thẩm Ôn Hứa tốt nghiệp đại học trở về nhà, người em trai mà anh ấy gặp lại đã hoàn toàn khác biệt so với bốn năm trước.
Cố Ngọc Ninh vốn nghĩ rằng khi anh trai trở về, những hành động điên rồ của cha nuôi đối với mình sẽ dừng lại, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược, họ càng trở nên điên cuồng hơn, giải phóng tất cả những khao khát không nỡ để anh trai phải chịu đựng lên người cậu, ngay cả người cha mà cậu yêu thích nhất là Giang Chi Chước cũng vậy, cho đến khi cậu hoàn toàn mất giá trị.
Kết cục của câu chuyện, Cố Ngọc Ninh chết vào ngày cưới của các cha nuôi và anh trai mình.
Không ai phát hiện cậu đã chết.
Cũng chẳng ai quan tâm đến cái chết của cậu.