Xuyên Nhanh: Toàn Bộ Quá Trình Pháo Hôi Bị Nhóm Điên Phê Cưỡng Chế Yêu

Quyển 1 - Chương 3

Trước Sau

break

Cố Ngọc Ninh không hề khóc, chỉ là có chút thở hơi lên.
Bên tai, lời khen ngợi của cha nuôi về sự giống nhau giữa cậu và Thẩm Ôn Hứa từ từ trở nên rõ ràng, buộc Cố Ngọc Ninh phải cúi đầu trước mặt Thẩm Ôn Hứa, như một món đồ chơi bị người ta vứt vào bùn lầy, dính đầy bẩn thỉu.
"Anh..." Không khí quá yên tĩnh khiến Cố Ngọc Ninh cảm thấy không thoải mái, cậu chần chừ một chút, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy: "Không, không đồng ý cũng không sao..."
Cậu chỉ muốn tạm thời trốn tránh những đau khổ đó mà thôi, Thẩm Ôn Hứa không đồng ý cũng không sao.
"Có thể ở lại đây." Thẩm Ôn Hứa nói: "Anh không từ chối em."
Trong lúc nhất thời, Cố Ngọc Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Ánh đèn chói lóa trên đỉnh đầu chiếu sáng khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Ôn Hứa, khiến các đường nét càng thêm góc cạnh, thứ anh ấy mặc trên người cũng là một chiếc áo sơ mi trắng.
Trong phòng ngủ, Cố Ngọc Ninh cũng mặc trang phục giống hệt như vậy, rõ ràng cả hai đều mặc cùng một kiểu quần áo, nhưng Thẩm Ôn Hứa lại trở nên nổi bật hơn Cố Ngọc Ninh.
Từ nhỏ đến lớn đều như vậy.
Ban đầu Cố Ngọc Ninh không quan tâm, nhưng hơn một năm bị cầm tù biến tướng đã khiến tất cả sự chú ý của cậu đều bị giam cầm trong ba chữ "Thẩm Ôn Hứa", bây giờ, nhìn người anh trai vẫn lạnh lùng tinh khiết trước mắt, Cố Ngọc Ninh với bộ dạng chật vật cố gắng nhếch miệng cười, nhưng lại không thể cười được.
Nước mắt cứ thế bất ngờ rơi xuống.
Cố Ngọc Ninh cúi đầu, cố gắng kìm nén những suy nghĩ u ám trong lòng, khàn giọng cảm ơn Thẩm Ôn Hứa, sau đó nhớ đến thói ở sạch của anh ấy, bối rối nói: "Em, em đã tắm rồi..."
"Ừm."
Ánh mắt của Thẩm Ôn Hứa vẫn thờ ơ, trước khi Cố Ngọc Ninh gõ cửa, anh ấy đang xử lý công việc của công ty mình. Trên tủ đầu giường, màn hình máy tính chưa tắt đầy dữ liệu tiếng Trung lẫn tiếng Anh.
Cố Ngọc Ninh không nhìn nhiều, cậu đi đến bên kia, vén chăn lên, giống như vài năm trước khi ngủ cùng Thẩm Ôn Hứa, nằm xuống rồi che đầu lại.
Cuối cùng, trong khoảng thời gian gần một năm này, đêm nay cậu đã có được một chút không gian để thở.
Đúng mười một giờ tối.
Ánh đèn trong phòng của Thẩm Ôn Hứa tắt ngụm.
Cố Ngọc Ninh mơ màng ngủ say, tham lam tìm kiếm hơi ấm bên cạnh, từ việc vươn tay ban đầu, đến sau cùng toàn bộ người cậu ngang ngược chui tọt vào lòng Thẩm Ôn Hứa.
"..."
Trong bóng tối, thanh niên vừa mới đi ngủ mở mắt ra, trong đôi mắt mang theo sự mệt mỏi và mông lung ôm lấy cậu em trai đã lớn hơn một cỡ trong vòng tay, không đợi Thẩm Ôn Hứa phản ứng, đã nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài cửa truyền đến.
Không hề vội vàng, ngược lại còn tỏ ra thong thả, như thể biết rõ con mồi lén chạy trốn của mình đang ẩn náu ở đâu vậy.
"Cộc, cộc, cộc" tiếng gõ cửa không nhanh không chậm.
Thẩm Dật vừa từ phòng đọc sách bước ra liền tìm đến đây, cách một cánh cửa, gã nhẹ giọng hỏi: "Ôn Hứa, Ngọc Ninh có ở chỗ con không? Bố đang tìm thằng bé có chút việc." Giọng nói của gã vẫn như mọi khi trước mặt người ngoài, đầy sự thanh lịch và ấm áp.
Chỉ cách một bức tường.
Thẩm Ôn Hứa ôm Cố Ngọc Ninh đang dựa vào cổ mình, nhẹ nhàng nâng tay che tai cậu, không hề đáp lại lời của cha nuôi bên ngoài cửa.
Từ bữa tiệc trưởng thành bốn năm trước, Thẩm Ôn Hứa đã nhìn thấu bản chất ghê tởm được ẩn giấu dưới bộ mặt ôn hòa, lịch thiệp của hai gã cha nuôi này.
Anh ấy từng nghĩ chỉ cần mình rời đi, mọi thứ sẽ trở lại như cũ.
Nhưng Thẩm Ôn Hứa không ngờ rằng bọn họ lại duỗi tay về phía Cố Ngọc Ninh.
Trong căn phòng tối om, khuôn mặt khiến người ta phải ngạc nhiên cảm thán của Thẩm Ôn Hứa không hề biểu lộ cảm xúc gì, chỉ là khóe mắt và đuôi lông mày đều toát ra vẻ lạnh lùng. Bên ngoài cửa, giọng nói của Thẩm Dật vẫn tiếp tục, không gấp gáp: "Ôn Hứa, nếu Ngọc Ninh đã ngủ rồi thì nhờ con sáng ngày mai nói với nó một tiếng, món đồ chơi thằng bé để trong phòng đọc sách không may bị bố làm nát, mong nó đừng buồn."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc