Mỗi khi nàng ta vừa mới chìm vào giấc ngủ, lại bị hắn đánh thức, nàng ta đều phẫn nộ, động đến vết thương, quả thực đau đến mức muốn chết.
Hạ Thanh Sơn ngoại trừ gào thét thì còn có thể làm gì?
Hiện tại Hoàng vị nằm trong tay Vân Thiên Nhạn, nàng nắm trong tay sinh tử của tất cả mọi người.
Hắn đập phá đồ đạc trong phòng, có tác dụng gì không? Còn ồn ào, làm phiền nàng nghỉ ngơi.
Còn về phần Tuân Tử Hoài, nàng ta càng không dám đi trêu chọc. Nhớ tới nam nhân vô sỉ kia, trong lòng nàng ta vừa hận vừa e ngại, về sau trước mặt hắn nàng ta chỉ cần làm một người vô hình là được.
Cảm giác bên cạnh đã không còn tiếng ồn ào, cuối cùng Lăng Thi Nhi cũng yên tâm mà ngủ. Đang mơ màng, nàng ta chợt nghe tiếng cửa phòng mở ra.
Còn chưa kịp tỉnh táo lại, nàng ta đã bị thứ gì đó siết chặt ôm lấy, ép đến mức không nhịn được kêu đau thành tiếng, muốn đẩy người kia ra. Nhưng nàng ta đang nằm sấp để tránh chạm vào vết thương, căn bản không còn chút khí lực nào.
Nhất là người kia vừa ôm vừa đè, khiến mặt nàng ta bị ép chặt xuống gối, gần như không phát ra được âm thanh, cảm giác như sắp bị nghẹt thở.
“Thi Nhi, Vân Thiên Nhạn thật quá đáng!” Giọng nói của Hạ Thanh Sơn vang lên, hoàn toàn không nhận ra Lăng Thi Nhi đang khó chịu.
Trong lòng Lăng Thi Nhi gào thét, con mẹ nó ngươi đừng có đè ta nữa được không?
Đè thêm chút nữa, nàng ta không đau chết thì cũng nghẹt thở chết.
“Thi Nhi, Thiên Nhạn vốn không phải người như vậy.”
“Hơn phân nửa là do tên tiểu bạch kiểm Quốc sư kia ở sau lưng đầu độc. Từ khi hắn xuất hiện, ta cảm thấy làm gì cũng không thuận lợi.”
“Những ý tưởng kỳ lạ mà Vân Thiên Nhạn nghĩ ra, khẳng định đều là do tên tiểu bạch kiểm Quốc sư kia bày ra.”
“Ta quen biết nàng từ nhỏ, nàng ấy làm gì có bản lĩnh trị quốc? Tất cả đều do tên tiểu bạch kiểm Quốc sư kia. Nghe nói hắn còn tiến cử rất nhiều nhân tài giúp nàng làm việc. Nếu không có hắn, Yến quốc sớm đã loạn thành một nồi.”
Lăng Thi Nhi bị đè đến khó chịu trong gối, thân thể không ngừng giãy dụa, căn bản không còn tâm trí nghe hắn nói gì. Nhưng hắn lại càng ôm càng chặt, khiến nàng ta hoàn toàn không thể thoát ra.
Mắt thấy nàng ta sắp nghẹt đến ngất đi, cuối cùng Hạ Thanh Sơn cũng buông ra, ngồi xuống mép giường: “Thi Nhi, tại sao ngươi không nói gì?”
Lăng Thi Nhi chỉ muốn chửi ầm lên, ngươi còn là người sao?
Ngươi thử bị đè chặt xuống gối, bị giam cứng như vậy xem còn nói được không, đúng là đứng nói chuyện không đau eo.
“Đại vương.” Nhưng nàng ta không dám.
Người nàng ta có thể dựa vào chỉ có Hạ Thanh Sơn, đây là hy vọng duy nhất để nàng ta lật người: “Đại vương, Thi Nhi rất đau.”
“Thi Nhi biết ngươi chịu ủy khuất, nhưng Thi Nhi mới bị đánh, cũng rất đau.” Tiếng khóc của Lăng Thi Nhi quả nhiên khiến Hạ Thanh Sơn mềm lòng, nàng ta lại nói tiếp: “Thi Nhi căn bản không làm gì với Quốc sư cả, là hắn vu oan cho ta. Sở dĩ ta bị phạt là vì ta biết được một bí mật, cho nên mới bị trừng trị.”
Hạ Thanh Sơn kinh ngạc: “Bí mật gì?”
“Tính toán của Quốc sư đại nhân không nhỏ, hắn có ý với bệ hạ. Ta chỉ là nhìn ra chuyện này, khuyên hắn vài câu, liền bị hắn tìm cớ đánh bản.”
“Quả nhiên… ta đã biết tên tiểu bạch kiểm này không có ý tốt. Thì ra hắn tận tâm tận lực như vậy là vì có ý với Vân Thiên Nhạn. Vân Thiên Nhạn cái nữ nhân lăng loàn này, ta đã nhìn lầm nàng rồi.”
Hạ Thanh Sơn nắm lấy tay Lăng Thi Nhi: “Thi Nhi, ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi chịu ủy khuất. Đợi ta đoạt lại Hoàng vị, sẽ khiến bọn họ trả giá đắt. Vân Thiên Nhạn đã không còn trong sạch, sao ta có thể để một nữ nhân không giữ trinh tiết làm Hoàng hậu? Hoàng hậu của ta chỉ có thể là ngươi.”
Lăng Thi Nhi nghe vậy cũng kích động lên, lại nghe Hạ Thanh Sơn nói tiếp: “Muốn đoạt lại Hoàng vị, mấu chốt là phải diệt trừ được Tuân Tử Hoài. Chỉ cần hắn chết, Vân Thiên Nhạn chẳng khác nào mất đi phụ tá đắc lực, không còn đáng sợ nữa.”