“Ninh Sơn Vương, nô tỳ thấy hôm nay ngươi cũng không bận việc gì, không bằng trước hết học một chút quy củ trong cung đi.”
Từ ma ma là người đứng đầu đám ma ma, được Thiên Nhạn phân phó, đương nhiên bà sẽ tận tâm tận lực dạy dỗ quy củ.
Ngày xưa đều là dạy quy củ cho tú nữ, đây là lần đầu tiên bà dạy quy củ cho nam nhân. Nhưng hiển nhiên việc này đối với bà cũng không phải vấn đề gì, cứ dạy như bình thường là được.
Trước đây, nam nhân làm Hoàng đế dạy quy củ cho phi tần thế nào, thì bây giờ nữ nhân làm Hoàng đế cũng dạy quy củ cho nam nhân như thế, không khác biệt mấy.
Tám ma ma lần đầu tiên dạy quy củ cho nam nhân, từng khuôn mặt cứng nhắc đều mang theo vẻ hưng phấn, nhìn đến mức Hạ Thanh Sơn rùng mình.
“Cút ra ngoài!”
Hạ Thanh Sơn cảm thấy mình đã chịu nhục nhã chưa từng có. Vân Thiên Nhạn nhục nhã hắn thì thôi, ngay cả đám lão thái bà này cũng dám đến làm nhục hắn.
Học quy củ?
Nếu hôm nay hắn chịu học quy củ, chấp nhận loại nhục nhã này, thì đến ngày khác khi hắn đăng cơ làm Hoàng đế, đây sẽ trở thành vết nhơ không thể xóa.
Hắn không thể nào học quy củ, cứ để mấy thứ quy củ này biến hết đi.
Suy cho cùng vẫn là do Vân Thiên Nhạn quá đáng. Hắn không tin nàng lại nghĩ ra chuyện này, rất có thể là do tên tiểu bạch kiểm Quốc sư kia ở sau lưng bày trò.
Từ lúc tên tiểu bạch kiểm Quốc sư xuất hiện, mọi việc của Thiên Nhạn đều không còn đặt hắn lên đầu như trước, hắn cũng chưa từng chịu nhục nhã như vậy.
“Ninh Sơn Vương, nếu ngươi muốn được phong Hoàng phu, thì nên học quy củ cho đàng hoàng. Nếu không, vị trí Hoàng phu này của ngươi sợ là khó giữ. Ngươi không thích, nhưng dưới gầm trời này có người thích. Hiện tại Hoàng thượng vẫn còn tình nghĩa với ngươi, nhưng nếu ngươi cứ kiêu căng như vậy, sớm muộn cũng bị chán ghét.”
“Đúng vậy nha, Ninh Sơn Vương, chỉ là học chút quy củ cơ bản trong cung, cũng không phải chuyện gì lớn.”
“Ngươi không học, có rất nhiều người muốn học.”
“Nô tỳ nghe nói hiện tại các đại thần đã rục rịch, muốn đưa công tử nhà mình vào cung rồi.”
“Nghe tin đồn, đám đại thần kia còn đang chuẩn bị nhắc chuyện tuyển tú nữa đó.”
“Nói thật, nô tỳ cũng chưa từng thấy nam tuyển tú bao giờ, cũng nhờ bệ hạ anh minh thần võ mới có được cơ hội này.”
“Ta nói các ngươi cút ra ngoài! Có nghe rõ không?!” Nghe đám lão ma ma kia nói liên miên, Hạ Thanh Sơn chỉ muốn phát điên.
Vân Thiên Nhạn, rất tốt.
Không những bắt hắn học quy củ, còn muốn tuyển tú? Thật sự cho rằng nàng có thể ngồi vững trên Hoàng vị sao?
Tám ma ma thấy hắn không chịu học, cũng không dám ép buộc quá mức. Dù sao Ninh Sơn Vương vẫn còn chút địa vị, nếu làm quá tay, lỡ bệ hạ không hài lòng thì bọn họ cũng khó tránh trách phạt.
Nhìn sắc mặt âm trầm của hắn, tám ma ma lần lượt lui ra.
“Nếu hôm nay Ninh Sơn Vương chưa thuận, ngày mai chúng nô tỳ sẽ lại đến.”
Sắc mặt Hạ Thanh Sơn xanh xám nhìn theo bóng đám ma ma rời đi, sau đó lập tức đập nát toàn bộ đồ đạc trong phòng. Trà cụ, đồ trang trí, bàn ghế, thứ gì có thể đập đều bị hắn đập nát.
Không những thế, hắn vừa đập vừa gào thét như điên, giống như muốn trút hết toàn bộ oán khí.
Đến khi phát tiết xong, đã qua nửa canh giờ. Nhìn căn phòng bừa bộn, hắn cũng không còn tâm trí dọn dẹp, càng không để ý tới Lăng Thi Nhi đang bị thương bên cạnh.
Hắn dựa vào mép giường, thở dốc từng hồi, trong lòng thề độc, nhất định phải khiến Vân Thiên Nhạn trả giá.
Nhưng hắn không biết rằng, chuyện hắn không chịu học quy củ, cậy sủng mà kiêu, lại còn nổi điên đập phá trong cung, chỉ trong chốc lát đã truyền khắp hoàng cung.
Người trong cung đều âm thầm bàn tán, cho rằng đức hạnh của Ninh Sơn Vương hoàn toàn không xứng với vị trí Hoàng phu.
Tính tình như vậy, làm sao gánh nổi cả thiên hạ?
Chương 36: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng
“Vì cái gì còn chưa đưa bộ trà cụ mới, bàn mới, còn có đồ trang trí?”
Sau khi phát tiết một trận, cuối cùng Hạ Thanh Sơn cũng tỉnh táo lại, gọi người hầu đến thu dọn phòng. Người hầu tay chân lanh lẹ, rất nhanh đã dọn dẹp sạch sẽ. Nhưng bọn họ chỉ thay chăn đệm, còn những thứ như bàn, trà cụ, đồ trang trí… đều không thay mới.
Vì thế gian phòng bỗng trở nên trống trải, tiêu điều.
Đó chính là nguyên nhân khiến Hạ Thanh Sơn chất vấn hạ nhân, trong lòng hắn mơ hồ dâng lên cảm giác bất an.
“Hồi Ninh Sơn Vương, bệ hạ nói Yến quốc vừa mới thành lập, chiến sự kéo dài nhiều năm, thiên hạ mới ổn định, dân chúng vừa an cư, không thể xa hoa lãng phí, hiện nay cần phải tiết kiệm. Ninh Sơn Vương không nhận phong hào Hoàng phu, cũng chưa lập công gì cho Yến quốc. Không phải Hoàng phu, cũng không được phong quan, những vật dụng ngươi dùng mỗi tháng đều lấy từ quốc khố riêng của bệ hạ.”
“Bệ hạ còn nói gần đây tính tình Ninh Sơn Vương nóng nảy, hay đập phá đồ đạc, trong phòng không nên bày quá nhiều vật quý, tránh xa hoa lãng phí, khiến người trong thiên hạ chê cười.”
“Đợi khi nào tính tình Ninh Sơn Vương ổn định, không còn phát cáu bừa bãi, lại học xong quy củ trong cung, lúc đó sẽ cho người đổi lại đồ mới.”
Thái giám nói cực nhanh, chỉ sợ chưa nói xong đã bị đuổi ra ngoài.
Nói xong, hắn còn vô thức lùi lại hai bước, quả nhiên thấy sắc mặt Hạ Thanh Sơn lập tức vặn vẹo dữ tợn, gầm lên điên cuồng.
“Cút ra ngoài!”
“Vân Thiên Nhạn, ngươi thật quá đáng!”
Người hầu bị quát mắng cũng không dám ở lại, vội vàng chạy ra ngoài. Với cái tính tình này của Ninh Sơn Vương, có thể làm Hoàng phu mới là lạ. May mà bệ hạ anh minh, không cố chấp phong hắn làm Hoàng phu.
Nghe trong phòng truyền ra tiếng đập phá ầm ầm, thái giám đứng bên ngoài sắc mặt bình tĩnh mà lui xa. Ninh Sơn Vương phát điên vốn không phải chuyện lạ, người trong cung sớm đã quen, chỉ cần tránh xa là được.
“Vị kia lại phát cáu rồi sao?” Một cung nhân đi ngang qua thấp giọng hỏi.
“Đúng vậy.”
“Nghe nói vị kia còn chưa nhìn rõ tình hình sao? Đợi thêm vài năm nữa, hắn già yếu, bệ hạ cũng sẽ không còn để ý tới nữa.”
“Không cần đợi đến vài năm, bộ dạng đó của hắn có gì đáng để ý? Hiện tại bệ hạ đã lạnh nhạt với hắn rồi, hắn còn kiêu căng tự phụ. Trước đây bệ hạ dung túng hắn, cũng chỉ vì hắn từng chịu ủy khuất trong trận chiến đó. Còn tưởng chỉ dựa vào chuyện ấy là có thể làm mưa làm gió cả đời sao?”
“Ngay cả hoàng tử công chúa cũng không muốn thân cận với hắn.”
“Hắn chưa từng chủ động đến thăm, cả ngày tự mình gây chuyện, không để hoàng tử công chúa vào mắt, không thân thiết thì cũng là bình thường.”
Khắp các ngõ ngách trong hoàng cung đều vang lên những lời bàn tán như vậy.
“Quốc sư đại nhân, không đến ngày mai, chuyện của Hạ Thanh Sơn sẽ truyền khắp kinh đô, qua một thời gian nữa, cả Yến quốc đều sẽ biết đức hạnh của hắn.”
Tuân Tử Hoài nghe thuộc hạ bẩm báo xong, đầu cũng không ngẩng, vẫn chuyên tâm đọc sách thuốc.
Hắn khẽ nhíu mày, phải ôn lại thật kỹ những y thư này, tránh khi bệ hạ hỏi lại thì hắn không trả lời được. Tiến độ của bệ hạ quá nhanh, có lẽ cũng là loại người đã xem là nhớ như hắn.
Thiên phú y thuật của nàng thậm chí còn tốt hơn hắn, vượt qua hắn chỉ là vấn đề thời gian.
“Được, ta biết rồi.” Tuân Tử Hoài đáp: “Lui xuống đi.”
“Vâng.”
Nhắc đến Lăng Thi Nhi, sau khi chịu năm mươi đại bản, suýt nữa mất mạng, may mắn được Tuân Tử Hoài dùng một viên thuốc kéo về từ Quỷ Môn quan. Phòng của nàng ở ngay cạnh phòng Hạ Thanh Sơn.
Sau khi được đưa về, băng bó xong liền chìm vào giấc ngủ, không lâu sau lại bị tiếng đập phá và gào thét của Hạ Thanh Sơn làm cho tỉnh dậy.