Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 34: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

Nhớ đến hai vị anh trai đã chết trận của mình, cùng với tiểu đệ còn nhỏ tuổi cũng phải ra chiến trường, sống mũi nàng không khỏi chua xót. Người Vân gia nàng lập được chiến công như vậy, thiên hạ này họ Vân vốn là điều xứng đáng.

“Không biết Thiên Nhạn cô nương trưởng thành trong hoàn cảnh thế nào, nàng lại có thể làm được những việc người thường không dám tưởng tượng.”

Hệ thống 666 trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới nói: [Thực ra những gì đại nhân đã trải qua chưa chắc đã tốt hơn ngươi, thậm chí còn có thể tệ hơn. Không phải ai sinh ra cũng đã là như vậy, mà là vô số đau khổ khiến người ta trưởng thành. Người bất hạnh mà vẫn muốn đứng trước người đời tỏa sáng, chú định phải đi một con đường đầy chông gai.]

[Lúc ngươi mới gặp đại nhân, có phải đã thấy trên mặt nàng đeo một chiếc mặt nạ bạc không?]

Phế hậu Vân thị: “Đúng vậy, nhưng cái đó cũng không che được phong thái của Thiên Nhạn cô nương.”

Thật khó tưởng tượng, một thiếu nữ mới mười mấy tuổi lại có thủ đoạn và tâm cơ như vậy. Thực ra nàng đã mơ hồ có một suy đoán, tuổi của Thiên Nhạn tuyệt đối không chỉ dừng ở con số mười mấy.

[Vậy ta nói cho ngươi một chút. Đại nhân vừa mới ra đời được ba ngày thì đã bị mẫu thân ruột phóng hỏa đốt cung, muốn giá họa cho phi tần khác. Đại nhân may mắn thoát chết, nhưng lại bị hủy mất nửa khuôn mặt, từ nhỏ đã bị mắng chửi là quái vật, ngay cả cung nhân cũng thường xuyên ức hiếp nàng.]

Phế hậu Vân thị chỉ nghe đến đó đã thấy lòng đau nhói, hốc mắt đỏ lên: “Sao lại có người nhẫn tâm đến vậy? Quá độc ác rồi.”

Nàng cũng là mẫu thân, nghĩ đến khuôn mặt non nớt của con mình, trong lòng mềm xuống từng trận. Mỗi lần chạm vào cũng không dám dùng sức, sợ làm con bé đau.

Mẫu thân của Thiên Nhạn cô nương thật quá độc ác.

Thiên Nhạn cô nương có được phong thái như hôm nay, không biết đã trải qua bao nhiêu gian khổ.

So ra, nàng may mắn hơn Thiên Nhạn cô nương rất nhiều.

Quay lại bên kia, Hạ Thanh Sơn bị chọc tức đến mức suýt sụp đổ, nhìn thái độ bình tĩnh của Thiên Nhạn trước mặt, chỉ có thể đem oán hận giấu xuống đáy lòng. Hắn không còn giữ nổi vẻ thâm tình, phẫn nộ bỏ đi.

Hắn cảm thấy bất kỳ nam nhân nào rơi vào hoàn cảnh này cũng không thể giữ được sắc mặt tốt.

“Thanh Sơn, lần sau gặp trẫm nhớ hành lễ, tốt xấu gì trẫm cũng là Hoàng đế.” Giọng nói của Thiên Nhạn vang lên: “Lúc rời đi cũng nhớ xin cáo lui, nếu không bị bách quan trách tội, trẫm không thể không trị ngươi.”

“Ngươi đã tổn hại uy nghiêm của trẫm, trẫm không thể không phạt. Lần này nể tình ngươi không hiểu, tạm thời bỏ qua.”

Hạ Thanh Sơn dừng bước, quay đầu nhìn nàng: “Nhạn nhi, nàng như vậy quá đáng rồi. Thì ra quyền lực có thể khiến người ta thay đổi như thế.”

Tức giận thì tức giận, nhưng hắn vẫn không bỏ qua cơ hội.

“Thanh Sơn, bây giờ không giống trước nữa. Trẫm là Hoàng đế, không có quy củ thì không thành quốc gia.” Thiên Nhạn đứng dậy: “Ngươi về trước đi, tự kiểm điểm lại cho tốt. Ngoài ra, trẫm sẽ cho người đưa mấy ma ma đến dạy ngươi quy củ trong cung.”

“Hiện tại dù ngươi có muốn nhận phong hào Hoàng phu, trẫm cũng sẽ không ban. Trước tiên phải học xong quy củ trong cung, tránh làm mất mặt người đứng đầu hậu cung, để thiên hạ chê cười. Muốn làm Hoàng phu của một nước, cũng phải có đức hạnh xứng đáng.”

Hai tay Hạ Thanh Sơn siết chặt, răng nghiến ken két.

Đây là nhục nhã.

Nhục nhã trắng trợn.

Vân Thiên Nhạn, rất tốt, hắn nhớ kỹ rồi.

Sẽ có một ngày, hắn khiến nàng hối hận. Nhục hôm nay, hắn sẽ trả lại gấp trăm, gấp nghìn, gấp vạn lần.

Vân Thiên Nhạn, ngươi chờ đó!

Hắn không tin nàng có thể ngồi vững trên Hoàng vị. Nếu không có Tuân Tử Hoài, hắn muốn xem nàng làm được gì.

Hạ Thanh Sơn rời đi rất nhanh, sợ ở lại thêm một khắc sẽ phát điên.

Nhưng hắn không ngờ, chân trước vừa về đến tẩm cung, chân sau đã có người đưa tám ma ma tới.

“Ninh Sơn Vương, đây là ý chỉ của bệ hạ. Bệ hạ còn nói, hi vọng thời gian tới ngươi theo các vị ma ma học thật tốt quy củ.”

Hạ Thanh Sơn: Vân Thiên Nhạn, ngươi khinh người quá đáng!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương