Ngày hôm sau, trên triều đình.
“Bệ hạ, thần cho rằng hậu cung không thể để trống. Hiện nay Yến quốc đã ổn định, bệ hạ vất vả nhiều năm, bên cạnh chỉ có một mình Ninh Sơn Vương. Nay đức hạnh của Ninh Sơn Vương không xứng vị, nên chọn một nam tử có đức hạnh và dung mạo xứng với ngôi vị Hoàng phu vào hậu cung.”
“Không chỉ tuyển Hoàng phu, mà còn phải chọn thêm vài vị phi quân để hầu hạ bệ hạ mới phải.”
Thiên Nhạn ngồi trên long ỷ cao cao, nhìn đám đại thần vì chuyện chung thân đại sự của nàng mà tranh cãi ầm ĩ, cảm thấy thật nhàm chán. Loại chuyện này nàng đã trải qua không ít lần, nhưng chưa từng có ai khuyên thành công để nàng thu người vào hậu cung.
Nhất là sau này nàng phát hiện, mình sẽ sống đến chín mươi chín tuổi rồi chết già, sau đó lại quay về ngày thứ ba sau khi sinh ra. Mỗi một đời đều xoay vòng như vậy, không biết đã lặp lại bao nhiêu lần.
Đối mặt với những chuyện thế này, nàng dần thấy vô vị, hoàn toàn không còn hứng thú nạp phi quân hay phong Hoàng phu nữa.
Ngược lại, từng có không ít người mang hệ thống rác rưởi đến công lược nàng, cả nam lẫn nữ, bọn họ đều cho rằng có thể trở thành bạch nguyệt quang của nàng.
Chỉ dựa vào kỹ thuật diễn vụng về đó, muốn lừa ai?
Không biết đầu óc có vấn đề hay không.
Mạch não của những người đó cũng rất kỳ quái, đặc biệt là đám muốn chắn đao cho nàng. Bề ngoài thì nói hy sinh vì nàng, bên trong lại âm thầm liên lạc với hệ thống rác rưởi để che giấu cảm giác đau, còn bày ra bộ dáng cam tâm tình nguyện.
Quả thật nhàm chán.
Cũng không biết đổi cách khác.
Thiên Nhạn chống cằm, hiện giờ Yến quốc không có đại sự gì, phần lớn cũng nhờ vị Quốc sư hữu dụng kia. Đệ tử Tuân thị đông đảo, đều theo Tuân Tử Hoài rời núi làm việc cho nàng, thu thập nhân tài khắp thiên hạ, đưa về Yến quốc sử dụng.
Về việc dùng người, nàng có rất nhiều kinh nghiệm, an bài đâu ra đấy.
Đám đại thần ồn ào trên triều phần lớn là quan văn.
Còn những võ tướng từng cùng nàng vào sinh ra tử thì vẫn đứng yên không nói, rõ ràng không muốn chen vào, khiến nàng nhìn cũng thuận mắt hơn nhiều. Trong đám quan văn, người của Tuân thị cũng không mở miệng.
Nàng nghiêng đầu nhìn sang bên trái, nơi Tuân Tử Hoài đang ngồi. Hắn vẫn một thân áo trắng như cũ, chỉ là trâm ngọc trên đầu tinh xảo hơn đôi chút, hoa văn cũng cầu kỳ hơn.
Ngọc trắng trong suốt, thanh nhã mà sạch sẽ.
Cả người ngồi đó, khí chất nhàn nhạt như tiên nhân, dù còn trẻ nhưng không ai dám xem nhẹ.
Tuân Tử Hoài cảm nhận được ánh mắt của Thiên Nhạn, liền nhìn sang. Thấy nàng lộ vẻ không kiên nhẫn, khóe môi hắn khẽ cong lên, quả nhiên bệ hạ không có ý đó.
Trong lòng hắn lập tức nhẹ nhõm, đáy mắt hiện chút ý cười, rồi vội thu lại, suýt nữa không giữ nổi dáng vẻ cao lãnh.
“Quốc sư, ngươi đang cười cái gì?”
Giọng Vân Thiên Nhạn không lớn không nhỏ, nhưng uy nghi rõ ràng, khiến cả triều đình lập tức yên tĩnh. Đám đại thần đang tranh cãi cũng đồng loạt nhìn sang Tuân Tử Hoài.
Quốc sư cười sao?
Bị điểm tên, Tuân Tử Hoài cũng không hoảng, đứng dậy, chỉ thẳng về phía đám đại thần vừa nãy: “Bệ hạ, ta cười bọn họ.”
Sắc mặt đám bị chỉ trúng lập tức khó coi, trong lòng càng thấy chẳng lành.
“A, vì sao lại cười bọn họ?”
Tuân Tử Hoài khẽ cười, giọng lạnh nhạt nhưng đầy châm biếm: “Ta cười bọn họ ngay cả hậu viện của mình còn không quản cho sạch, vậy mà lại dám quản chuyện hậu viện của bệ hạ.”
“Thân là đại thần Yến quốc, lại bỏ bê chính sự, coi thiên hạ như chốn nhàn rỗi sao? Cho rằng dân chúng Yến quốc đều đã no đủ yên ổn? Hay tưởng rằng khắp nơi đều thái bình, không còn thiên tai họa loạn?”
“Triều đình là nơi bàn việc thiên hạ, vậy mà các ngươi lại ở đây tính chuyện nhét người vào hậu cung của bệ hạ. Thật đúng là không làm việc đàng hoàng.”
“Nếu cảm thấy làm quan quá nhàn rỗi, trong thiên hạ không thiếu nhân tài. Không bằng các ngươi tự xin từ quan, nhường chỗ cho người có năng lực hơn.”
Vừa dứt lời, sắc mặt đám đại thần lập tức đại biến. Lời này của Tuân Tử Hoài rõ ràng không phải nói đùa.
“Chúng thần có tội, xin bệ hạ thứ tội.”
Tất cả đại thần đồng loạt quỳ xuống, trong lòng hoảng hốt. Vô tình liếc thấy vẻ không kiên nhẫn đã được thu lại trên mặt Vân Thiên Nhạn, ai nấy càng thêm sợ hãi.