Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 31: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

“Bệ hạ, tỳ nữ này quá to gan.”

Nói xong, hắn còn không quên quay sang Hạ Thanh Sơn: “Ninh Sơn Vương, ngươi cũng không quản được tỳ nữ dưới trướng của mình. Tốt xấu gì ta cũng là Quốc sư, lại có bệ hạ che chở, nếu đổi lại là người khác, chẳng phải nàng ta đã thành công rồi sao?”

Đôi mắt Lăng Thi Nhi trừng lớn, tràn đầy oán hận, nhìn chằm chằm Tuân Tử Hoài, hận không thể lột hắn ra thành tám khúc.

Trên đời này sao lại có nam nhân vô sỉ như vậy, tất cả đều bị vẻ ngoài của hắn lừa rồi!

Hạ Thanh Sơn lên tiếng trước: “Quốc sư, chuyện này có phải có hiểu lầm gì không?”

Hắn đánh chết cũng không tin Lăng Thi Nhi lại dám thông đồng với Quốc sư.

“Không có hiểu lầm, những lời bản Quốc sư vừa nói đều là sự thật. Nàng ta muốn kéo ống tay áo ta, những người khác đều có thể làm chứng.”

Thiên Nhạn lên tiếng: “Các ngươi có thấy tỳ nữ này kéo ống tay áo của Quốc sư không?”

Người hầu trong cung nhìn nhau, nhớ lại lời của Thiên Nhạn. Hơn nữa trước đó Lăng Thi Nhi quả thật hành vi quá mức thất lễ, cũng từng có động tác muốn tiếp cận Quốc sư.

Nghĩ đến đây, đám người hầu đồng loạt đáp: “Hồi bệ hạ, tỳ nữ này quả thật nói năng lỗ mãng, khi kích động còn muốn kéo ống tay áo của Quốc sư đại nhân.”

“A, nếu thật là như vậy, xem ra là ngấp nghé mỹ mạo của Quốc sư rồi,” Thiên Nhạn đánh giá một câu, ánh mắt quay sang Hạ Thanh Sơn: “Thanh Sơn, tỳ nữ này là do ngươi mang tới. Nàng ta làm sai thế nào ngươi cũng đã thấy, ngươi tự xử trí đi.”

“Đại vương!” Lăng Thi Nhi kêu thảm một tiếng, nàng ta quả thật quá xui xẻo.

Ai biết Quốc sư lại khó đối phó như vậy. Sớm biết đã không dây vào.

Hi vọng đại vương nhớ tình cũ, đừng trừng phạt nàng ta.

Nếu đã giao cho đại vương xử lý, vậy hắn vẫn là người chủ sự, chắc chắn có thể tha cho nàng ta.

Trong lòng Hạ Thanh Sơn biết rõ Lăng Thi Nhi bị oan, nhưng không thể không phạt, dù sao chuyện này cũng ảnh hưởng đến uy nghiêm Hoàng đế tương lai của hắn. Người bên cạnh còn không quản được, thì sao quản thiên hạ?

Đám cung nhân này, hơn nửa đã bị tên tiểu bạch kiểm kia mua chuộc.

Hắn càng thêm khẳng định nữ nhân không thích hợp làm Hoàng đế. Chuyện rõ rành rành như vậy mà nàng cũng không nhìn ra. Tên Quốc sư tiểu bạch kiểm kia chính là một tai họa, nhất định phải sớm diệt trừ.

Hắn thậm chí hoài nghi việc Thiên Nhạn chậm chạp không nhường ngôi, đều là do tên tiểu bạch kiểm này gây ra.

Thì ra là vậy, xem ra muốn đoạt lại hoàng vị, trước tiên phải trừ khử hắn.

Trong nháy mắt, Tuân Tử Hoài cảm nhận được một tia sát ý. Hắn quay đầu nhìn sang Hạ Thanh Sơn, nhưng trên mặt đối phương không lộ ra gì.

Thiên Nhạn lại nhạy hơn nhiều, đây là không chờ nổi muốn tự chui đầu vào lưới sao?

“Lăng Thi Nhi mạo phạm Quốc sư, không thể tha. Nể tình nhiều năm hầu hạ bên cạnh ta, kéo xuống đánh năm mươi đại bản.”

Mặt Lăng Thi Nhi lập tức trắng bệch như tro tàn. Năm mươi đại bản, chẳng phải là muốn lấy nửa cái mạng nàng ta sao? Nói không chừng nàng ta không chịu nổi nổi.

Hạ Thanh Sơn, nam nhân này thật đủ độc ác.

“Đại vương tha mạng.”

“Bệ hạ tha mạng.”

“Quốc sư đại nhân, nô tỳ không dám… không dám nữa…”

Lăng Thi Nhi bị kéo xuống, ngay sau đó tiếng kêu thảm thiết vang lên. Âm thanh càng lúc càng nhỏ, chân mày Hạ Thanh Sơn cũng càng nhíu chặt. Trong lòng hắn có chút không nỡ, nhưng đã đâm lao phải theo lao.

“Ta có một viên thuốc, có thể giữ lại tính mạng nàng ta.” Tuân Tử Hoài lấy ra một viên thuốc đưa cho cung nhân: “Đút cho nàng ta. Ta không muốn vì chuyện này mà xảy ra án mạng. Hơn nữa tỳ nữ này cũng hầu hạ Ninh Sơn Vương nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao.”

Dù trong lòng Hạ Thanh Sơn hận hắn, nhưng lại âm thầm thở phào. Ít nhất người có thể nói chuyện đêm khuya với hắn chỉ còn mỗi Lăng Thi Nhi.

Thiên Nhạn liếc sang Tuân Tử Hoài: tốt bụng dữ vậy sao?

Tuân Tử Hoài: Đôi khi hắn cũng rất tốt bụng đó nha.

Đại nhân rộng lượng!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương