Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 32: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

“Bệ hạ, hai vị điện hạ phải vào học.”

“Ngươi đi đi.”

Hạ Thanh Sơn nhìn theo bóng dáng Tuân Tử Hoài dẫn hai đứa bé rời đi, trong lòng thầm hận. Chuyện hôm nay, hắn nhất định sẽ ghi nhớ thật kỹ.

Không được, hắn phải nghĩ cách diệt trừ Tuân Tử Hoài. Lát nữa phải đi hỏi Thi Nhi xem trước đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Hôm nay không hiểu vì sao luôn bị cản trở, trong lòng hắn vô cùng khó chịu. Nhắc mới nhớ, từ sau khi tên kia xuất hiện, hắn chưa từng có lần nào thuận lợi.

Nghĩ đến đây, trong lòng Hạ Thanh Sơn chợt giật mình. Chẳng lẽ những biến cố đó đều là do Tuân Tử Hoài sắp đặt?

“Nhạn nhi, trước đó nàng không phải đã nói, chờ thân thể ta tốt lên sẽ nhường lại Hoàng vị cho ta sao? Bây giờ thân thể ta đã tốt rồi, có phải hay không...”

Thiên Nhạn cũng không ngờ lúc này Hạ Thanh Sơn lại đi thẳng vào vấn đề như vậy, không vòng vo nửa câu, hiển nhiên đã không còn kiên nhẫn.

Nàng bước đến bên bàn trà ngồi xuống, thong thả nhấp một ngụm trà. Thần thái ấy khiến mi tâm Hạ Thanh Sơn giật giật, luôn cảm thấy kết quả sẽ không giống như hắn nghĩ.

“Thanh Sơn, ta còn chưa làm Hoàng đế đủ đâu.”

“Ngươi nói làm Hoàng đế rất mệt, nhưng ta lại không thấy mệt chút nào, ngược lại còn thấy rất thú vị.” Khóe môi Thiên Nhạn khẽ cong lên: “Ngươi cảm thấy làm Hoàng đế mệt, ta lại không mệt. Vậy chỉ có thể nói ngươi không thích hợp, còn ta thì thích hợp hơn.”

“Nhạn nhi, trước đó nàng đã nói...” Hạ Thanh Sơn có chút tức giận. Lúc đầu hắn còn tưởng rằng Vân Thiên Nhạn bị thế cục ép buộc.

Nhưng qua thời gian, đến tận hôm nay, hắn lại cảm thấy tất cả căn bản là do tên Quốc sư tiểu bạch kiểm kia nói bậy bên tai nàng, khiến nàng sinh ra thứ dã tâm không nên có này.

Nữ nhân làm Hoàng đế, sao có thể?

“Là đã nói tốt...” Thiên Nhạn còn chưa nói hết đã bị cắt ngang.

“Nếu đã nói tốt, vì sao Nhạn nhi lại lật lọng, nói không giữ lời?” Hạ Thanh Sơn không nhịn được chất vấn, trong lòng đầy phẫn nộ.

Thần sắc Thiên Nhạn vẫn ung dung như cũ: “Ta nói là chờ ta làm Hoàng đế đủ rồi mới nhường lại cho ngươi, hiện tại ta vẫn chưa làm đủ. Thanh Sơn, ngươi chờ thêm chút nữa đi, đợi ta làm đủ rồi sẽ nhường cho ngươi.”

Hạ Thanh Sơn suýt nữa ném cả chén trà. Nếu hắn còn tin mấy lời ma quỷ này, thì hắn đúng là thằng ngốc.

Nàng rõ ràng đã bị tên tiểu bạch kiểm kia đầu độc, không muốn nhường lại Hoàng vị.

Đúng vậy, một khi đã ngồi lên vị trí đó, ai lại cam tâm chắp tay nhường lại?

Quyền lực lớn như vậy, ai mà không muốn nắm trong tay?

Hạ Thanh Sơn không tiếp tục tranh chấp nữa. Hiện tại địa vị hai bên đã khác, không thể hành động nóng vội. Nếu trở mặt lúc này, hắn chỉ càng mất thêm cơ hội.

“À, thì ra là vậy. Vậy nếu sau này Nhạn nhi chán không muốn làm Hoàng đế nữa, nhất định phải báo cho ta sớm một chút, để ta còn chuẩn bị tâm lý.” Hắn cố gắng nặn ra một nụ cười: “Thật ra ta chỉ không muốn nàng quá vất vả.”

“Không vất vả, cũng không mệt.” Thiên Nhạn tùy ý phất tay: “Ta có rất nhiều nhân tài, giao việc cho bọn họ là được.”

Một câu này khiến Hạ Thanh Sơn nghẹn lại, toàn thân càng thêm khó chịu. Nếu là trước kia, hắn đã sớm bộc phát. Nhưng lúc này, hắn lại miễn cưỡng nhẫn xuống.

Đang cố đè nén cảm xúc, hắn vô tình liếc qua khuôn mặt Thiên Nhạn, thoáng chốc sững người.

Từ khi nào mà nàng lại trở nên đẹp đến như vậy?

Hắn nhớ từ sau khi nàng đăng cơ, số lần hai người gặp mặt ít đến đáng thương. Hơn nữa mỗi lần đối diện thân phận Hoàng đế của nàng, trong lòng hắn đều khó chịu, cố tình không nhìn kỹ, nên mới không phát hiện.

Lại nhìn bàn tay đang cầm chén trà của nàng, ngón tay thon dài, trắng nõn, tinh tế, tựa như lúc vừa mới thành thân.

Một nữ tử tuyệt sắc như vậy đứng ngay trước mặt, ai lại không muốn nhìn thêm vài lần?

Hắn nhớ rõ trên tay Vân Thiên Nhạn từng có rất nhiều vết sẹo, vậy mà sao giờ lại biến mất sạch sẽ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương