Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 30: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

“Vị trí Quốc sư đại nhân của ngươi đã khiến người khác vô cùng ghen tị, xin ngươi đừng có tâm tư gì khác. Tình cảm của đại vương và bệ hạ vô cùng tốt.”

“Bệ hạ đã từng hứa, sau này sẽ đem hoàng vị nhường lại cho đại vương, hiện tại chỉ là tạm thời ngồi vị trí này, cũng là vì lúc trước thân thể đại vương không tốt. Cho nên ý nghĩ muốn vào hậu cung của ngươi là không thể nào, tốt nhất ngươi nên sớm từ bỏ.”

“Hơn nữa, một nam nhân muốn vào hậu cung của nữ nhân, truyền ra ngoài chính là trò cười.”

Lăng Thi Nhi nói một hơi hết những gì mình muốn nói. Chủ yếu là mấy ngày nay Tuân Tử Hoài luôn ở bên cạnh Thiên Nhạn, nàng ta cảm thấy ánh mắt đối phương không đúng, cho nên mới lên tiếng cảnh cáo. Dù sao nàng ta cũng là người được trọng dụng bên cạnh Hạ Thanh Sơn, Tuân Tử Hoài tốt nhất cũng đừng động đến nàng ta.

Trong lòng Tuân Tử Hoài cười lạnh mấy vòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ cao lãnh: “Ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì?”

Nhưng trong lòng hắn lại không hề bình tĩnh.

Hắn vốn tưởng rằng mình chỉ đơn giản là thần phục bệ hạ, mọi việc đều vì nàng, chỉ vì nàng là minh quân, hắn phò tá là lẽ đương nhiên.

Nhưng bị Lăng Thi Nhi nói như vậy, hắn mới giật mình nhận ra, ngoài sự thần phục ra, trong lòng hắn còn có tâm tư khác.

Chẳng trách hắn luôn không tự chủ được muốn đến gần nàng, muốn đoán tâm tư nàng, muốn đem mọi thứ tốt nhất dâng lên cho nàng.

Muốn vì nàng mà lo liệu tất cả, đau lòng cho quá khứ của nàng, không muốn nàng chịu bất kỳ tổn thương nào, âm thầm loại bỏ hết mọi tai họa ngầm cho nàng, để nàng bớt phiền lòng.

Tất cả những thứ này, đều đã vượt quá mức “thần phục” thuần túy.

Ánh mắt Tuân Tử Hoài thoáng mê mang, nhớ lại những chuyện trước kia, trên mặt không tự chủ hiện lên hai vệt đỏ nhạt. Lăng Thi Nhi thấy vậy, càng tin chắc suy đoán của mình.

“Quốc sư đại nhân, xin ngài tự trọng. Ngài thân là nam nhân, không cần làm chuyện mất mặt như vậy. Nữ tử chỉ có thể có một phu quân, không thể nạp nam phi. Một ngày nào đó bệ hạ sẽ nhường lại vị trí kia, trở thành Hoàng hậu của đại vương. Ý nghĩ không nên có của ngươi sẽ chỉ làm bệ hạ khó xử, còn hủy hoại thanh danh của nàng, nói không chừng đến lúc đó ngay cả vị trí Hoàng hậu cũng không giữ nổi.”

Tuân Tử Hoài hoàn hồn, ánh mắt lập tức trở nên nguy hiểm: “Ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày?”

“Quốc sư…” Lăng Thi Nhi tiến lên một bước.

“Ngươi cái tỳ nữ này, tránh xa bổn Quốc sư một chút, ta không có hứng thú với ngươi! Còn không mau cút, nếu không nể mặt Ninh Sơn Vương, bản Quốc sư đã sớm cho người lôi ra đánh chết!”

Lăng Thi Nhi bị hắn quát một tiếng, lập tức ngơ ngác, chưa kịp phản ứng.

Đúng lúc đó, Thiên Nhạn bị động tĩnh hấp dẫn, mang theo Hạ Thanh Sơn đi tới.

“Chuyện gì xảy ra?” Thiên Nhạn liếc nhìn Tuân Tử Hoài, không thấy có vẻ thiệt thòi gì, nàng cũng không nghĩ hắn là người sẽ chịu thiệt.

Lại nhìn sang Lăng Thi Nhi, sắc mặt nàng ta tràn đầy tức giận.

“Quốc sư, làm sao vậy?”

Tuân Tử Hoài bước nhanh đến bên cạnh Thiên Nhạn: “Bệ hạ, ta không thích tỳ nữ này. Nàng ta luôn muốn thử sự nhẫn nại của ta, ta chỉ muốn một lòng phò tá bệ hạ, vậy mà nàng ta không buông tha, còn muốn dùng sắc đẹp mê hoặc ta. Nàng ta còn không đẹp bằng ta, thật quá tự tin. Ta thấy nàng ta rõ ràng là thèm muốn thân thể ta, thèm muốn khuôn mặt ta, chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như vậy. Trước đó ta nể mặt Ninh Sơn Vương nên không tính toán, không ngờ nàng ta lại được nước lấn tới.”

Lăng Thi Nhi xù lông, lớn tiếng: “Quốc sư, ngươi không được nói bậy. Nô tỳ nào dám… nào dám làm những chuyện đó.”

“Ngươi chỗ nào không dám? Vừa rồi còn muốn kéo ống tay áo ta. Ngay trước mặt bệ hạ đã dám động tay động chân, sau lưng thì ai biết ngươi còn làm ra chuyện gì nữa.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương