“Thanh Sơn, sao ngươi lại tới đây? Là tìm được thần y rồi sao?” Thiên Nhạn “quan tâm” hỏi.
Ngay từ đầu, Hạ Thanh Sơn vốn không muốn ai nhắc đến chuyện này. Hiện tại hắn còn không dám soi gương, chỉ cần nhìn thấy hai vết sẹo dữ tợn kia, chính hắn cũng cảm thấy buồn nôn.
Không biết đã xảy ra chuyện gì, hai vết sẹo trên mặt hắn càng ngày càng lớn, xung quanh còn mọc thêm một số thứ kỳ quái, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Lần này đến gặp Thiên Nhạn, đương nhiên hắn không mang mũ rộng vành. Hắn cho rằng nàng là nữ nhân của hắn, dù hiện tại nàng đã làm Hoàng đế thì vẫn thấp hơn hắn một bậc.
Bộ dáng hắn ra sao, nàng cũng không thể ghét bỏ dù chỉ một chút.
“Thần y đều là cao nhân, thần long thấy đầu không thấy đuôi, không tìm được.” Hạ Thanh Sơn tỏ vẻ không kiên nhẫn, ánh mắt đảo qua bốn phía, đặc biệt dừng lại trên người Tuân Tử Hoài.
Tuân Tử Hoài một thân bạch y sạch sẽ không vướng bụi trần, khí chất cao lãnh đứng bên cạnh Thiên Nhạn. Dáng vẻ non nớt trước kia đã rút đi không ít, ngược lại còn có phần tuấn tú hơn trước.
Trong lòng Hạ Thanh Sơn càng thêm khó chịu, sinh ra một loại xúc động muốn dùng dao rạch nát gương mặt của hắn.
Tên tiểu bạch kiểm này ngày nào cũng bám bên cạnh Thiên Nhạn, rốt cuộc là có ý đồ gì? Chẳng lẽ muốn thay thế vị trí của hắn?
“Quốc sư, ta có lời muốn nói với Nhạn nhi. Nếu ngươi không có việc gì thì lui xuống trước đi.” Hắn tốt xấu gì cũng là phu quân của nàng, nàng vốn là nữ nhân của hắn, cái tên người ngoài này không cần thiết phải đứng đây chướng mắt.
Tuân Tử Hoài không nhúc nhích, ánh mắt chuyển sang nhìn Thiên Nhạn, chờ nàng lên tiếng.
“Thanh Sơn, Quốc sư có công lao rất lớn với Yến quốc, lại còn là lão sư của hai đứa trẻ, không tính là người ngoài. Có chuyện gì cứ nói thẳng, không cần tránh né.”
Nói đùa sao, sao nàng có thể vì một kẻ cặn bã mà làm khó nhân tài của quốc gia?
Cái tên Hạ Thanh Sơn này đến giờ vẫn chưa tự hiểu vị trí của mình sao?
Khóe môi Tuân Tử Hoài không nhịn được hơi cong lên, nếu không phải có mặt Hạ Thanh Sơn, hắn đã bật cười. Nhưng trước người khác, hắn vẫn giữ vẻ cao lãnh như cũ, tuyệt đối không để lộ biểu cảm không phù hợp.
Sắc mặt Hạ Thanh Sơn lập tức khó coi, không nhịn được liếc Tuân Tử Hoài thêm vài lần, ý tứ rõ ràng là bảo hắn biết điều mà lui ra.
Nhưng Tuân Tử Hoài là ai?
Người khiến hắn phải cúi đầu chỉ có hai.
Một là tộc trưởng Tuân thị, sư phụ của hắn.
Hai là bệ hạ trước mắt, minh quân của Yến quốc.
Còn cái tên Hạ Thanh Sơn này, tính là gì?
Ha.
“...”
Hạ Thanh Sơn cảm nhận rõ ràng sự khinh thường từ ánh mắt đối phương. Trực giác của nam nhân nói cho hắn biết, tên tiểu bạch kiểm này đang xem thường hắn.
Chờ hắn lên làm Hoàng đế, nhất định sẽ khiến đối phương đẹp mặt.
Tuân Tử Hoài nhìn thấu ý nghĩ trong lòng hắn, trong mắt lóe lên một tia cười lạnh: nằm mơ.
Không khí giữa hai người lập tức căng thẳng, như có tia lửa va chạm, nặng nề đến mức ngay cả Lăng Thi Nhi bên cạnh cũng cảm thấy khó thở.
“Thanh Sơn, hôm nay ngươi đến đây là vì chuyện gì?”
Lúc này, Hạ Thanh Sơn mới thu lại khí thế. Thực tế đứng trước mặt Thiên Nhạn và Tuân Tử Hoài, hắn căn bản không có chút uy thế nào, ngược lại càng giống như kẻ đang giận dữ bất lực.
“Nhạn nhi, nàng qua đây một chút.”
Thấy không đấu lại tiểu bạch kiểm kia, hắn đành lùi một bước, kéo nàng sang chỗ khác nói chuyện.
Thiên Nhạn cũng phối hợp đi theo. Lăng Thi Nhi thức thời không tiến lên, nhưng như vậy lại khiến khoảng cách giữa nàng ta và Tuân Tử Hoài trở nên rất gần.
“Quốc sư đại nhân, có một câu không biết có nên nói hay không…”
Nàng ta nghĩ, dù sao cũng phải thể hiện chút giá trị, để sau này còn có đường lui.
Tuân Tử Hoài: “Nếu ngươi cảm thấy không nên nói, vậy thì không cần nói.”
“...” Lăng Thi Nhi cứng đờ tại chỗ.