Gương mặt hắn lại khá sạch sẽ, đôi mắt trong veo như mang theo ánh sáng. Thiên Nhạn cúi đầu nhìn xuống, phát hiện bàn tay đang nắm góc áo nàng cũng lấm lem không ít.
Toàn thân bẩn thỉu, nhưng vẫn có thể nhìn ra hắn là người cực kỳ thích sạch sẽ.
“Bọn họ cứ nhất quyết khóa ta lại, ta không có cách nào tắm rửa nên mới thành thế này.” Thiếu niên vô tội giải thích: “Tỷ tỷ mở khóa cho ta, rồi cho ta ít nước nữa, một lát là sạch ngay thôi. Mà trên người tỷ tỷ cũng bẩn rồi, cũng nên tắm một chút.”
Lời cuối cùng mang ý tứ vô cùng rõ ràng, mọi người đều bẩn như nhau, ai cũng đừng chê ai.
“Đừng đứng ngây ra nữa, sức khỏe tỷ tỷ tổn hao nghiêm trọng, phải lập tức nằm xuống nghỉ ngơi.” Thấy Thiên Nhạn không phản ứng, thiếu niên tiếp tục nói: “Nếu không vài năm nữa sức khỏe tỷ tỷ sẽ suy sụp hoàn toàn, đừng nói cầm đao, ngay cả đi đường cũng thấy mệt.”
Cuối cùng Thiên Nhạn cũng sinh ra chút hứng thú. Nàng ngẩng đầu đánh giá thiếu niên cao hơn mình nửa cái đầu: “Ngươi biết y thuật?”
“Không chỉ biết thôi đâu, mà còn rất giỏi nữa. Người ta đều gọi ta là thần y.” Thiếu niên lập tức dương dương tự đắc khoe khoang bản lĩnh của mình: “Ta có thể yên ổn sống ở đây mà không gặp chuyện gì, cũng nhờ vào y thuật này đó.”
Thiên Nhạn cười nhạt: “Lợi hại như vậy mà vẫn bị người ta khóa lại? Sao không nhét vài viên thuốc độc vào mồm bọn họ, tiễn cả đám lên đường luôn đi?”
Thiếu niên chợt ngẩn người.
Cũng phải ha, sao hắn lại không nghĩ tới?
Tuy sư phụ không đặc biệt dạy hắn chế độc, nhưng đâu có nghĩa hắn không thể tự nghiên cứu chứ. Nếu hắn sớm chuẩn bị chút độc dược mang theo bên mình, đám người kia đã sớm chết sạch rồi, còn có thể khóa hắn lại sao?
A… nghĩ thôi đã thấy tức chết người.
Thiên Nhạn nhìn dáng vẻ ủ rũ của thiếu niên, thuận tay rút kiếm, nhẹ nhàng lướt qua xiềng xích trên chân hắn. Chỉ nghe “keng” một tiếng, xiềng xích lập tức đứt lìa.
Thiếu niên thấy vậy lập tức được voi đòi tiên, vội vàng đưa hai tay ra trước mặt nàng, ý bảo chỗ này vẫn còn khóa.
Thiên Nhạn tiện tay chém tiếp.
Thiếu niên cuối cùng cũng được trả lại tự do. Hắn nở nụ cười rực rỡ với Thiên Nhạn, đáng tiếc nàng chẳng hề dao động chút nào.
Thiếu niên này nhìn thế nào cũng không giống người đơn giản. Biết nhiều như vậy, trong bụng chắc chắn đầy một đống ý nghĩ xấu xa.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ tên gì? Ta tên là Tuân Tử Hoài.” Thiếu niên tự giới thiệu, còn tiến lại gần Thiên Nhạn. Lần này hắn không kéo góc áo nàng nữa, cực kỳ ngoan ngoãn nói: “Từ hôm nay trở đi, ta chính là người của tỷ tỷ. Ân cứu mạng, không báo đáp sao được.”
Thiên Nhạn liếc hắn một cái: “Được, nhớ kỹ lời ngươi nói. Sau này phải tùy thời chắn đao cho ta.”
Nụ cười trên mặt Tuân Tử Hoài cứng lại đôi chút, ngoài cười nhưng không cười đáp: “Chỉ cần tỷ tỷ nỡ là được.”
“Người đau cũng đâu phải ta, có gì mà không nỡ?” Thiên Nhạn bình thản nói: “Không phải chính ngươi nói muốn báo đáp ân cứu mạng sao?”
Tuân Tử Hoài: “Tỷ tỷ, bản lĩnh của ta nhiều lắm, đâu nhất định phải đi chắn đao. Tỷ tỷ cứ từ từ mà khai thác.”
“Ồ…” Thiên Nhạn lãnh đạm đáp lại: “Ta rửa mắt mong chờ.”
Hệ thống 666 yên lặng cảm thán, đây đúng là thao tác quen thuộc của ký chủ đại nhân nha. Thiếu niên à, ngươi cứ nhận mệnh đi. Còn muốn đi con đường giả thần giả quỷ, xem đại nhân bóc sạch mặt nạ của ngươi thế nào.