Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 2: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

Một hệ thống bị cưỡng ép đi theo ký chủ đại nhân như nó, sống cũng chẳng dễ dàng gì.

Đừng nhìn ký chủ đại nhân còn nhỏ tuổi, trên thực tế tinh thần lực của ngài ấy mạnh đến đáng sợ. Nó từng tận mắt chứng kiến cô ấy xé nát không biết bao nhiêu hệ thống. Đám hệ thống bị phế kia giờ còn chất đống trong kho chứa.

Phải cố gắng, phải kiên cường, nhất định nó có thể sống sót!

“Không báo thù sao?” Đôi mắt đẹp của Thiên Nhạn đầy vẻ khó hiểu: “Ngươi muốn chém hắn ở đâu? Ta có thể giúp ngươi.”

Phế hậu Vân thị điên cuồng lắc đầu: “Không được, làm người không thể quá tham lam.”

Nguyện vọng càng nhiều, nàng sợ cơ hội thành công sẽ bị chia nhỏ.

“Nguyện vọng của ngươi, ta nhận.”

Thiên Nhạn rút kiếm đứng dậy, cả không gian cũng theo đó mà rung chuyển. Thân hình gầy gò kéo theo thanh đại kiếm khổng lồ, nhìn thế nào cũng thấy mất cân đối.

Phế hậu Vân thị nhìn Thiên Nhạn đầy hứng khởi nhảy xuống giếng, trong lòng bỗng dâng lên chút lo lắng.

[Ký chủ đại nhân, chờ ta với nha!]

Ai… trong lòng cứ có dự cảm chẳng lành, chỉ mong nhiệm vụ đầu tiên có thể thuận lợi. Nó thật sự sợ ký chủ đại nhân không vui rồi tiện tay xé nát mình mất.



Mưa đã tạnh.

Đại chiến kéo dài suốt ba ngày ba đêm cuối cùng cũng kết thúc. Ninh Sơn vương phu nhân - Vân tướng quân đại thắng trở về.

“Tướng quân, đám nô lệ bị nhốt trong doanh trướng kia nên xử trí thế nào?” Tiểu tướng bên cạnh thấp giọng hỏi: “Bên trong đa phần đều là nam nữ trẻ tuổi dung mạo không tệ.”

Bị giam giữ ở nơi này để làm gì, không cần nói cũng hiểu.

Tiếng cầu xin tha mạng khiến Thiên Nhạn khẽ cau mày. Lúc này, thân thể nàng vô cùng khó chịu, đặc biệt là phần bụng dưới nóng rát đau quặn.

Viên cầu đã truyền toàn bộ ký ức cho nàng. Hiện tại chính là thời điểm nguyên chủ vừa sinh nữ nhi xong, sau trận đại chiến kéo dài ba ngày ba đêm.

Đây là lần đầu tiên Thiên Nhạn sinh hài tử, thân thể nàng vẫn chưa thích ứng được với cảm giác suy kiệt cùng đau đớn này. Cơn đau nơi bụng dưới khiến nàng chỉ hận không thể lập tức ngất đi.

Đại chiến liên tục suốt ba ngày ba đêm, nàng thật sự không hiểu rốt cuộc nguyên chủ đã chống đỡ bằng cách nào.

“Hỏi rõ thân phận, sau đó đưa họ trở về quê quán. Những người không còn nơi để về thì sắp xếp ổn thỏa theo quy củ.”

Thiên Nhạn liếc nhìn đám người đang co rúm run rẩy trong góc, nam nữ đều có. Đây chính là chiến tranh, tàn khốc đến tận cùng. Cảnh tượng thế này nàng đã nhìn quá nhiều, trong lòng chẳng sinh nổi chút thương cảm nào.

“Tướng quân, sắc mặt người rất kém, nên nghỉ ngơi rồi.” Dưới ánh đèn, người bên cạnh nhìn thấy sắc mặt nàng trắng bệch, bước chân cũng không còn vững vàng như trước. Nghĩ đến chuyện nàng vừa mới sinh con được vài ngày, hắn lập tức khàn giọng nói: “Đại chiến đã thắng, tướng quân mau trở về nghỉ ngơi đi, những chuyện còn lại cứ giao cho chúng ta xử lý.”

“Ừm.”

Thiên Nhạn vừa xoay người định rời khỏi doanh trướng thì chợt nghe thấy tiếng xiềng xích kéo lê trên mặt đất. Ngay sau đó, nàng cảm giác được góc áo mình bị người nắm lấy.

Theo bản năng, nàng định đá văng đối phương ra ngoài, không ngờ hắn lại tránh được. Lúc này nàng mới hơi tò mò quay đầu nhìn sang.

“Tỷ tỷ đừng hung dữ như vậy chứ, ta đâu phải người xấu.”

“Thân thể ta yếu lắm, bị đá một cái là hỏng mất đó.”

Thiên Nhạn: “…”

Thiếu niên trước mặt mặc bạch y, đáng tiếc quần áo đã dính đầy bụi bẩn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương