“Hoàng hậu Vân thị lòng dạ đố kỵ, hạ độc Thục phi, Trần phi, Trương mỹ nhân, Lý tài tử, hại Quý phi sinh non. Niệm tình nghĩa năm xưa, phế truất ngôi vị Hoàng hậu, đày vào lãnh cung.” Giọng nói của Hoàng đế Hạ Thanh Sơn lạnh lùng vô tình.
“Hạ Thanh Sơn, ngươi cũng tin ta là loại người đó sao?”
Không một ai đáp lời nàng.
Người trong cung cười trên nỗi đau của kẻ khác, ném phế hậu Vân thị vào lãnh cung lạnh lẽo rồi nghênh ngang rời đi.
Đêm xuống, phế hậu bệnh chết.
…
“Năm mười bốn tuổi, ta vì hắn từ bỏ tất cả, giúp hắn giành lấy thiên hạ, đưa hắn lên ngôi Hoàng đế. Nhớ năm xưa, lúc tiểu nữ nhi của ta vừa chào đời, quân địch bất ngờ tập kích, ta lập tức dẫn binh xuất chiến, đánh suốt ba ngày ba đêm. Thân thể ta vì thế tổn hại nghiêm trọng, về sau còn mắc phải bệnh nặng. Phụ thân ta cũng vì bảo vệ hắn mà bỏ mạng. Vì hắn, ta đã mất đi tất cả.”
Không gian tối đen như mực, chẳng có lấy một tia sáng mặt trời, không khí xung quanh lạnh lẽo âm u.
Giữa không gian ấy có một cái giếng đang bốc lên làn khói trắng. Nữ tử tóc tai rũ rượi vịn bên thành giếng khóc không thành tiếng, đó chính là linh hồn của phế hậu Vân thị.
Những chuyện nàng từng trải qua đủ khiến người khác cảm thấy đồng tình. Thế nhưng thiếu nữ đang ngồi trên tảng đá lớn lại thản nhiên đến lạnh nhạt.
Thiếu nữ tựa vào một thanh đại kiếm loang lổ vết rỉ, trên người mặc trường bào đen thêu hoa văn, tóc dài đen nhánh buông xuống, nửa gương mặt bị chiếc mặt nạ bạc che khuất.
Đột nhiên, không khí trở nên tĩnh lặng, ngay cả tiếng gió cũng biến mất. Trong lòng phế hậu Vân thị thấp thỏm không yên, các ngón tay siết chặt, không dám mở miệng.
“Ngươi nói tiếp đi, ta đang nghe đây.” Thiên Nhạn mở miệng, giọng điệu hờ hững như chẳng mấy để tâm.
Phế hậu Vân thị càng lúc càng không chắc chắn. Nơi này thật sự có thể giúp nàng thực hiện nguyện vọng sao?
“Ban đầu ta còn tưởng Lăng Thi Nhi mê hoặc hắn. Nhưng đêm đó, khi Lăng Thi Nhi đến lãnh cung, ta mới hiểu rõ chân tướng.”
“Ha ha ha… Hắn vốn dĩ biết hết tất cả! Chẳng qua chỉ cần một cái cớ để trừ khử mối họa là ta thôi.”
Phế hậu Vân thị điên cuồng vò tóc, để lộ khuôn mặt xám xịt tiều tụy: “Không ngờ nửa đời chinh chiến cực khổ, cuối cùng lại rơi vào kết cục này…”
“Vì sao chưa từng nghĩ đến chuyện tự mình lên ngôi Hoàng đế?” Thiên Nhạn lười biếng dựa vào đại kiếm: “Chết như vậy, ngươi cam tâm sao? Muốn chết cũng phải kéo theo vài kẻ chôn cùng. Giang sơn là do ngươi giành được, hắn lại ung dung ngồi làm Hoàng đế, bên cạnh còn mỹ nhân vây quanh. Nếu là ta, ta đã chém nát hắn rồi.”
Thanh đại kiếm rung lên vù vù như đang phụ họa, dọa phế hậu Vân thị giật mình.
“Ta… ta cho rằng… nữ tử làm Hoàng đế…”
“A, thành kiến.”
“Ta biết ta sai rồi.” Phế hậu Vân thị cúi đầu sa sút tinh thần: “Nghe nói nơi này có thể thực hiện nguyện vọng, chỉ cần con cái ta cả đời bình an, cái giá nào ta cũng chấp nhận.”
Hệ thống 666: [Khụ khụ khụ… Nếu vậy, Hoàng hậu Vân thị phải trả một nửa linh hồn.]
“Chỉ cần con cái ta được bình an là đủ.” Phế hậu Vân thị nhìn chằm chằm quả cầu nhỏ đang nhảy nhót bên cạnh Thiên Nhạn.
Hệ thống 666: [Chuyện này phải do ký chủ đại nhân quyết định. Ta chỉ phụ trách giới thiệu nhiệm vụ, ngươi không thuyết phục được ngài ấy đâu. Nếu ngài ấy không đồng ý, ta cũng chẳng có cách nào.]