Xuyên Nhanh: Tất Cả Đều Phải Quỳ Dưới Chân Nữ Đế Bệ Hạ

Chương 4: Ai cũng không thể cướp đi giang sơn của nàng

Trước Sau

break

Ngày hôm sau, Thiên Nhạn vừa tỉnh dậy đã ngửi thấy mùi thuốc cùng hương cơm nóng.

Mở mắt ra, nàng liền nhìn thấy Tuân Tử Hoài đang ngồi bên đầu giường.

Hắn vẫn mặc một thân bạch y như cũ, cũng không biết kiếm đâu ra, nhìn sạch sẽ chỉnh tề hơn tối qua rất nhiều. Đôi mắt vẫn to tròn trong trẻo như nước, còn cái miệng giảo hoạt kia thì vẫn chẳng thay đổi chút nào.

“Ăn chút gì đi.” Tuân Tử Hoài nói: “Ban đầu ta còn muốn châm cứu cho tỷ, nhưng đám người kia không cho, còn cử người đứng canh ta nữa.”

Hắn liếc mắt ra ngoài cửa, thấy không ai chú ý tới mình, lập tức bày ra vẻ mặt đầy ủy khuất.

Thiên Nhạn không động tới chén cháo.

Tuân Tử Hoài hỏi: “Tiểu tỷ tỷ không thích sao?”

“Tỷ ăn trước một ngụm đi.”

Tuân Tử Hoài lập tức hiểu ra nguyên nhân, ánh mắt đầy vẻ bị tổn thương sâu sắc, đáng tiếc Thiên Nhạn vẫn không hề lay động.

Hệ thống 666 âm thầm chậc lưỡi. Đám nhân loại nông cạn này đến bao giờ mới hiểu được đây? Đại nhân căn bản không bị sắc đẹp mê hoặc. Không biết đã có bao nhiêu kẻ muốn dùng mỹ nhân kế, cuối cùng đều bị nàng tay không xé nát.

Tuân Tử Hoài bĩu môi, cam chịu múc một muỗng cháo ăn thử.

Hắn có thể có ý đồ xấu gì chứ? Thế mà nàng còn đề phòng hắn, đúng là không có chút tín nhiệm nào.

Hơn nữa, nếu hắn thật sự muốn hạ dược, sao có thể làm rõ ràng như vậy được?

Thấy Thiên Nhạn bắt đầu dùng cháo, Tuân Tử Hoài cuối cùng vẫn nhịn không được lên tiếng: “Đám người kia muốn cầu thuốc của ta, dập đầu suốt một năm ta còn chưa chắc đã đồng ý. Vậy mà tỷ lại nghi ngờ ta.”

Quả thật quá không có lương tâm.

“Tuân công tử.” Tiểu tướng đứng canh ngoài cửa cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa: “Ngươi nói nhiều quá rồi, sẽ ảnh hưởng tới việc nghỉ ngơi của tướng quân. Hiện giờ nàng cần yên tĩnh.”

Nếu không phải trước đó tướng quân đã căn dặn, hắn thật sự rất muốn đấm bay cái tên yếu đuối như cọng bún này ra ngoài.

“Ngươi có thể điều dưỡng thân thể của ta?”

Thiên Nhạn hoàn toàn không để tâm tới cuộc đấu khẩu của hai người.

Thiếu niên này quả thực không có võ công. Nếu hắn dám giở trò gì, nàng chỉ cần một chưởng là đủ tiễn hắn lên đường.

Nếu hắn thật sự có thể điều dưỡng tốt thân thể này của nguyên chủ, vậy thì càng tốt hơn.

Dù sao nàng cũng không muốn mang theo một thân đầy thương tích đi làm việc.

Trên mặt Tuân Tử Hoài lập tức hiện lên nụ cười đầy tự tin: “Có thể.”

“Được.”

“Tỷ tỷ thân là nữ tử mà chẳng biết yêu quý bản thân gì cả.” Tuân Tử Hoài thở dài: “Nếu tỷ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hài tử của tỷ phải làm sao? Phu quân của tỷ đâu? Cũng chẳng biết đau lòng tỷ chút nào, xem ra trong lòng hắn tỷ tỷ chẳng có bao nhiêu trọng lượng.”

Thiên Nhạn cảm thấy lời này nghe cứ là lạ.

Giống hệt mấy lời phi tử thất sủng oán trách Hoàng đế vậy.

Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng lập tức trở nên sáng tỏ.

“Ngươi biết xem mệnh?”

“Sao tỷ biết?” Tuân Tử Hoài kinh ngạc: “Vậy mà tỷ lại biết cả bản lĩnh giữ nhà của ta. Đúng là ta biết xem tướng đoán mệnh.”

Thiên Nhạn bừng tỉnh.

Tên này chẳng lẽ đã tính ra sau này nàng sẽ làm Hoàng đế?

Cho nên mới định trước tiên lấy lòng nàng, sau đó thuận thế thượng vị?

Không biết là muốn làm hoàng phu… hay là phi quân đây.

Trong lòng Tuân Tử Hoài lúc này cũng đầy nghi hoặc.

Tướng mạo của vị tỷ tỷ này thật sự quá kỳ quái.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương