Sáng sớm hôm sau, Bùi Dục xách theo bao tải đựng đầy đồng hồ điện tử ra khỏi cửa. Anh không chọn bừa bãi mà đi thẳng đến khu ký túc xá công nhân của xưởng dệt.
Đầu tiên, anh lấy ra những mẫu đồng hồ nhỏ nhắn, màu sắc rực rỡ đã được lựa chọn kỹ lưỡng từ tối qua. Khác với những dòng cơ bản, loại này có mặt kính trang trí rất bắt mắt, và quan trọng nhất là tích hợp thêm chức năng báo thức.
"Các chị em xem này, từ nay đi làm không lo dậy muộn nhé! Tiếng chuông báo thức giòn giã lắm, đeo lên tay lại xinh như món đồ trang sức phối với quần áo luôn."
Với các nữ công nhân vốn yêu cái đẹp lại chuộng tính thực dụng, những chiếc đồng hồ tinh xảo này ngay lập tức khơi dậy sự hứng thú nồng nhiệt. Những mẫu có báo thức thậm chí bị đẩy giá lên tới 40 tệ một chiếc mà vẫn không đủ hàng để bán. Có chị đại còn hào phóng mua liền một lúc ba chiếc để tặng cho con gái và cháu gái.
Đến trưa, anh di chuyển tới cổng bách hóa trung tâm thành phố — nơi sầm uất nhất, địa điểm vui chơi mua sắm số một của người dân.
Bùi Dục tìm một góc khuất không chắn lối đi nhưng lại dễ gây chú ý, mở bao tải rồi đặt một tấm bìa cứng với dòng chữ đen nổi bật: "Đồng hồ điện tử Quảng Châu đời mới nhất: Kim chạy chính xác, mẫu mã độc lạ, chống nước bền bỉ!"
Anh không rao bán ồn ào mà lẳng lặng bày những mẫu đồng hồ khác nhau: từ loại cơ bản, loại có dạ quang đến loại có lịch ngày lên một tấm vải bạt. Dưới ánh nắng, lớp vỏ nhựa sáng bóng toát lên vẻ "công nghệ" hiếm thấy ở thời đại này, nhanh chóng thu hút những người qua đường.
Một thanh niên ăn mặc khá sành điệu ngồi xuống, cầm chiếc đồng hồ dạ quang lên ngắm nghía: "Này anh bạn, cái này bán thế nào?"
Bùi Dục mỉm cười chuyên nghiệp: "Loại thường 25 tệ, dạ quang 35, còn loại có cả lịch lẫn dạ quang là 45."
Gã thanh niên tặc lưỡi: "Đắt thế? Trong bách hóa, chiếc đồng hồ cơ hiệu Thượng Hải cũng chỉ tầm giá này!"
Bùi Dục chẳng hề nao núng, cầm lấy một chiếc rồi thao tác: "Người anh em, đồng hồ cơ phải lên dây cót, lại dễ bị nhiễm từ chạy sai lệch. Cậu xem cái này đi, chạy bằng mạch điện tử, một tháng sai số không quá vài giây, lại chẳng cần bảo dưỡng. Buổi tối muốn xem giờ chỉ cần ấn nút này là sáng rực. Đây là hàng 'hot' nhất ở Quảng Châu, dân Hồng Kông còn đang tranh nhau mua, ở đây mình không tìm thấy đâu."
Bị thuyết phục trước chức năng dạ quang cực ngầu, gã thanh niên do dự một chút rồi mặc cả: "Cái có lịch với dạ quang này, 35 tệ được không?"
Bùi Dục lộ vẻ khó xử: "Đại ca ơi, em thồ hàng từ Quảng Châu ra đây tiền cước không ít đâu. Thấy anh thực lòng thích, thôi thì lấy anh 40 tệ giá chót, em tặng thêm anh một viên pin dự phòng!"
Gã thanh niên cuối cùng cũng sảng khoái rút tiền, hớn hở đeo chiếc đồng hồ mới vào tay.
5 rưỡi chiều, Bùi Dục lại có mặt tại cổng xưởng thép lớn nhất thành phố. Khi dòng người cuồn cuộn đổ ra sau giờ tan tầm, anh chớp thời cơ rao lớn. Công nhân xưởng thép lương cao, sức mua rất mạnh. Lần này, anh chủ động đánh vào tâm lý "bền" và "rẻ".
"Đến xem đi các bác ơi! Đồng hồ điện tử siêu bền, làm việc va chạm thoải mái, giờ giấc chuẩn chỉnh!"
Tiếng rao của anh thu hút mấy tay công nhân trẻ. Một người hỏi: "Cái này có chịu được quăng quật không? Xưởng tôi máy móc rung lắc dữ lắm."
"Yên tâm đi anh, hàng điện tử chịu chấn động tốt hơn đồng hồ cơ nhiều. Vỏ nhựa vừa nhẹ vừa không lo gỉ sét." Nói đoạn, Bùi Dục cầm chiếc đồng hồ đập mạnh xuống đất hai cái. Vỏ vẫn nguyên vẹn, màn hình vẫn nhảy số bình thường.
"Hay đấy! Bao nhiêu một chiếc?"
"Ưu đãi cho anh em công nhân, 25 tệ thôi!"
"Lấy tôi một chiếc!"
"Tôi cũng một cái!"
Nhờ mức giá hợp lý và chiến thuật quảng cáo đúng đối tượng, chỉ trong ba ngày, hơn một nghìn chiếc đồng hồ điện tử đã sạch bách. Giá vốn anh nhập chỉ từ 5 đến 10 tệ, nhưng bán ra với giá từ 25 đến 45 tệ. Tính trung bình, giá trị đã tăng gần gấp 6 lần!
Tối đến, trong căn phòng trọ nhỏ, Bùi Dục cẩn thận kiểm kê thành quả. Số vốn hơn một vạn tệ ban đầu giờ đã biến thành bảy xấp tiền mặt dày cộm cùng một ít tiền lẻ — tổng cộng hơn bảy vạn tệ, một con số khổng lồ thời bấy giờ!
Anh chia nhỏ tiền ra, phần lớn giấu kỹ vào ngăn bí mật trong hành lý và túi trong áo khoác, chỉ để lại ít tiền lẻ phòng thân.
Vuốt xấp tiền giấy cứng cáp trong tay, lòng Bùi Dục vững chãi hơn nhiều. Số tiền này không chỉ thừa sức trả nợ năm xưa mà còn là số vốn khởi nghiệp vô cùng lý tưởng.