Xuyên Nhanh: Sổ Tay Tẩy Trắng Của Người Cha Cặn Bã

Chương 3: THẬP NIÊN 90 – NGƯỜI CHA BẠC TÌNH VỨT BỎ VỢ CON

Trước Sau

break

Một cơn choáng váng nhẹ ập đến. Khi Bùi Dục (Tiêu Trạch) mở mắt ra, anh còn chưa kịp thích nghi với ánh đèn mờ ảo và tiếng nhạc xập xình đập vào màng nhĩ, thì một tiếng chửi rủa hung tợn đã vang lên ngay sát bên tai. Kế đó, một bóng đen kèm theo tiếng gió rít lao thẳng về phía mặt anh!

"Mẹ kiếp, dám cướp khách của lão tử à!"

Bùi Dục phản ứng cực nhanh, theo bản năng nghiêng đầu né tránh, nhưng cơ thể này vẫn chậm một nhịp.

Choảng! Một tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên. Chai bia sượt qua thái dương bên trái, đập mạnh vào bức tường phía sau. Mảnh thủy tinh bắn tung tóe, ngay lập tức rạch một đường trên da đầu anh. Dòng máu ấm nóng trào ra, chảy dài xuống thái dương.

"Tê..." Bùi Dục hít một hơi lạnh, tay bịt chặt vết thương. Cơn đau nhói khiến anh hoàn toàn tỉnh táo.

Ngước mắt nhìn lên, trước mặt anh là một gã thanh niên mặc đồng phục bồi bàn quán bar, mặt mày bặm trợn đang chỉ tay chửi bới om sòm.

"Tiểu Lý, chú mày điên rồi à!" Cường ca – tổ trưởng ca trực nghe động tĩnh vội vàng chạy tới. Thấy Bùi Dục máu me đầy đầu, gã vội ngăn tiểu Lý đang định lao lên tiếp: "Đều là anh em một nhà, có gì thì bảo nhau, mau dừng tay lại!"

"Cường ca! Nó dám cướp khách của em! Vương tỷ rõ ràng là khách quen của em mà!" Tiểu Lý hậm hực gào lên, cuối cùng cũng bị Cường ca và mấy đồng nghiệp lôi đi.

Cường ca nhìn Bùi Dục đang tái mét mặt mày, máu chảy không ngừng, thở dài: "Đi, để anh đưa chú mày đi bệnh viện băng bó. Đúng là cái hạn gì không biết!"

Tại bệnh viện, bác sĩ rửa sạch vết thương, khâu vài mũi rồi cho Bùi Dục nằm truyền dịch. Cường ca kéo ghế ngồi bên cạnh, chân thành khuyên nhủ:

"Không phải anh nói chú đâu, nhưng thằng Tiểu Lý là họ hàng xa của ông chủ, tính nó xưa nay vốn hống hách, chú việc gì phải đối đầu trực diện với nó?"

Thấy Bùi Dục im lặng, gã lại tiếp: "Anh biết, là do nữ khách hàng kia đích thân chỉ định chú phục vụ, tiền hoa hồng rượu cũng không ít. Nhưng chú cứ nhịn một bước, bàn bạc riêng với nó hoặc chia cho nó ít tiền trà nước thì việc đã êm xuôi rồi không? Cứ cứng đối cứng làm gì để giờ chịu thiệt vào thân?"

Bùi Dục im lặng lắng nghe, trong đầu nhanh chóng xâu chuỗi lại những mảnh ký ức của nguyên chủ.

Thì ra trước đó ở phòng nghỉ, Tiểu Lý đã cảnh cáo nguyên chủ vì tội "cướp khách". Nguyên chủ cũng chẳng phải dạng vừa nên hai bên lời qua tiếng lại, Tiểu Lý tính khí nóng nảy đã ra tay trước.

Đúng lúc này, Bùi Dục bỗng lên tiếng. Giọng anh hơi khàn nhưng mang theo sự điềm tĩnh khác hẳn ngày thường: "Cường ca, cảm ơn anh. Em tính xin nghỉ việc để về quê."

"Về quê?" Cường ca ngẩn người, "Chẳng phải chú bảo chú là trẻ mồ côi, lớn lên nhờ cơm nhà thiên hạ, ở quê không còn người thân sao? Sao tự nhiên lại muốn về?"

Bùi Dục đã chuẩn bị sẵn cái cớ, anh chỉ vào vết thương trên đầu, lộ ra vẻ "thần thờ" rất đúng mực: "Thú thực với anh, mấy năm trước em bị ngã va đập đầu nên quên sạch chuyện cũ. Vừa rồi bị Tiểu Lý đập một phát, đầu óc em bỗng 'ong' lên một cái, thế là nhớ lại được một chút. Hình như... em có gia đình, ở quê còn có bố mẹ, vợ con nữa... Em phải về xem sao!"

Nhìn ánh mắt chân thành và kiên định của Bùi Dục, Cường ca tin đến bảy tám phần, bùi ngùi nói: "Ôi, hóa ra là thế. Vậy thì phải về chứ! Bao nhiêu năm không tin tức, người nhà chắc lo đến chết mất!"

Hôm sau, Bùi Dục đội chiếc đầu quấn băng trắng đi làm thủ tục thôi việc. Sau khi thanh toán lương, anh nhận được hơn một nghìn tệ.

Trở về căn phòng trọ nhỏ hẹp, lộn xộn của nguyên chủ, anh lục tìm khắp ngõ ngách. Đúng là gã này thuộc hội "làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu", lương cao nhưng tiêu xài vô độ. Cộng cả tiền lương vừa lĩnh, tổng tài sản của anh chỉ vỏn vẹn 1.500 tệ.

"Một nghìn năm..." Bùi Dục nhíu mày nhìn xấp tiền mỏng dính. "Huyện Bình Hà nhất định phải về, nhưng không thể về tay trắng được. Nợ của nguyên chủ phải trả cả vốn lẫn lãi thì mới tiến hành bước tiếp theo được."

Ánh mắt anh dừng lại trên mấy tờ báo cũ trải trên bàn, dòng tít lớn đập vào mắt: "Đẩy mạnh cải cách, thúc đẩy kinh tế, hoan nghênh người dân tham gia giao dịch cổ phiếu!"

Một tia sáng sắc bén lóe lên trong mắt Bùi Dục: "Chính là nó."

Ngày hôm sau, anh ra ngay sàn chứng khoán mở tài khoản, dốc toàn bộ 1.500 tệ vào đó. Bằng kiến thức vượt thời đại và khả năng phân tích nhạy bén, anh nắm bắt chính xác từng nhịp biến động của thị trường chứng khoán thời kỳ sơ khai, thực hiện những cú lướt sóng ngắn hạn chuẩn đến từng milimet.

Giữa đám đông cổ dân đang gào thét vì vui sướng hay than khóc vì thua lỗ, anh luôn bình thản như một khối băng.

Ba tháng sau, khi Bùi Dục bước ra khỏi sàn chứng khoán, số vốn 1.500 tệ đã biến thành con số kinh ngạc: 20.000 tệ!

Không chần chừ thêm một giây, anh bắt đầu đi mua "quà về nhà". Anh mua rất nhiều quần áo và đồ chơi thời thượng cho đứa con chưa từng mặt. Vì lúc nguyên thân bỏ đi vợ vẫn đang mang thai, anh không biết giới tính con nên mua đủ cả: từ áo thủy thủ cho bé trai đến váy công chúa cho bé gái, từ ô tô điều khiển đến búp bê Tây Dương, gấu bông... không thiếu thứ gì.

Cho vợ, anh tỉ mỉ chọn những chiếc váy liền thân đang mốt ở Hồng Kông, áo khoác len mềm mại, ủng ngắn da bóng, và còn đặc biệt ghé tiệm vàng mua một sợi dây chuyền vàng nặng trĩu.

Sau khi để lại một ít tiền phòng thân, anh dùng toàn bộ số tiền còn lại nhập một lô đồng hồ điện tử nhỏ gọn – thứ vẫn còn rất hiếm ở các huyện lẻ nội địa – để mang về bán kiếm lời.

Bùi Dục xách túi hành lý nặng trĩu lên tàu hỏa. Bên cạnh quà cáp cho vợ con, khoảng trống còn lại đều nhét đầy đồng hồ điện tử.

Trải qua ba ngày ba đêm tàu chạy, cuối cùng anh cũng tới thành phố Đồng Bình, ngay phía trên huyện Bình Hà. Xuống tàu, Bùi Dục không bắt xe về huyện ngay mà tìm một nhà nghỉ giá rẻ để dừng chân.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc