Xuyên Nhanh: Sổ Tay Tẩy Trắng Của Người Cha Cặn Bã

Chương 2: THẬP NIÊN 90 – NGƯỜI CHA BẠC TÌNH VỨT BỎ VỢ CON

Trước Sau

break

Bùi Dục đứng ngồi không yên khi thấy đồng nghiệp xung quanh thi nhau xin nghỉ không lương để đi buôn. Nhìn người khác phất lên nhanh chóng, anh ta thường xuyên cằn nhằn với người vợ đang mang thai:

"Em nhìn lão Vương ở xưởng mình xem, người ta vào tận miền Nam đánh hàng về bán, mới nửa năm đã thành 'hộ vạn nguyên' (đại gia) rồi! Nhìn lại chúng ta xem, cứ bám lấy mấy đồng lương chết tiệt này thì bao giờ mới ngóc đầu lên nổi?"

Từ Oánh vuốt ve bụng bầu đã hơi nhô cao, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Anh Dục, chúng ta cứ bình dị thế này không tốt sao? Con sắp chào đời rồi, anh cứ làm ăn chắc chắn một chút..."

"Chắc chắn? Chắc chắn thì nghèo cả đời!" Bùi Dục thiếu kiên nhẫn ngắt lời, "Đúng là tầm nhìn phụ nữ! Cơ hội không đợi người đâu, anh phải làm một vố thật lớn!"

Anh ta nắm lấy tay vợ, giọng đầy phấn khích: "Oánh Oánh, đây là cơ hội ngàn năm có một! Quảng Châu bên kia chỗ nào cũng là vàng! Đợi anh sang đó nhập hàng về bán trao tay, tiền sẽ đẻ ra tiền. Lúc đó nhà mình đổi nhà lầu, cho con cái sống đời sung sướng!"

Bằng cái miệng dẻo quẹo, anh ta thuyết phục Từ Oánh đưa hết tiền tiết kiệm, rồi lại ngon ngọt mượn nốt số tiền dưỡng già tích cóp nửa đời người của bố mẹ vợ: "Bố mẹ yên tâm, con kiếm được tiền chắc chắn sẽ trả cả vốn lẫn lãi, hiếu kính hai người thật chu đáo!"

Thậm chí, anh ta còn lén vay nặng lãi bên ngoài, ảo tưởng về một đêm đổi đời. Thế nhưng, tại ga tàu Quảng Châu đông đúc, giấc mộng ấy tan thành mây khói: Anh ta bị móc túi sạch sành sanh.

Phản ứng đầu tiên của Bùi Dục không phải là về nhà nhận sai để làm lại từ đầu, mà là trốn tránh. Anh ta lợi dụng kẽ hở làm chứng minh thư giả, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với quá khứ.

Bùi Dục như cá gặp nước trong những quán bar xa hoa tại Quảng Châu và Thâm Quyến. Nhờ vẻ ngoài điển trai và tài khua môi múa mép, anh ta xoay vần giữa những người phụ nữ giàu có, tiêu xài những đồng tiền dễ dàng có được và chìm đắm trong tửu sắc. Cuối cùng, anh ta bám được một phú bà và theo bà ta sang Hồng Kông.

Trong lúc đó, ở quê nhà, Từ Oánh bụng mang dạ chửa phải đối mặt với đám chủ nợ hung hãn. Gương mặt cô tái mét, run rẩy giải thích: "Anh Dục sẽ về mà, chắc chắn anh ấy gặp chuyện gì đó thôi..."

Gia đình, anh em cũng quay lưng, trách cô tiếp tay cho chồng lừa sạch tiền dưỡng già của bố mẹ. Con gái Bùi Hiểu từ nhỏ đã bị mắng là "đứa con hoang không cha". Cô bé khóc lóc chạy về hỏi mẹ: "Người ta mắng con là đồ con hoang, bảo bố là kẻ lừa đảo bỏ trốn rồi! Bố không cần mẹ con mình nữa phải không mẹ?"

Từ Oánh ôm chặt con vào lòng, nước mắt tuôn rơi nhưng vẫn cố chấp bảo vệ chồng: "Đừng nghe họ nói bậy, bố yêu mẹ con mình lắm, chắc chắn bố gặp tai nạn gì đó..."

Hai mẹ con rau cháo nuôi nhau. Từ Oánh vừa làm lụng trả nợ, vừa dành dụm tiền lặn lội vào Quảng Châu tìm chồng nhưng lần nào cũng tuyệt vọng trở về. Cuộc sống của họ cứ mãi chìm trong tăm tối cho đến khi Bùi Hiểu tốt nghiệp đại học, nhờ năng lực xuất sắc mà thăng tiến, kinh tế gia đình mới khá lên đôi chút.

Một ngày nọ, khi đang xem tivi, Từ Oánh vô tình chuyển đến một buổi tọa đàm kinh tế. Trên màn hình, người dẫn chương trình đang phỏng vấn "doanh nhân nổi tiếng Hồng Kông" – Bùi Dục cùng người vợ hiện tại.

Bùi Dục trong tivi mặc vest đi giày da, phong độ ngời ngời, ngoại trừ vài nếp nhăn nơi khóe mắt thì hầu như không thay đổi, trái lại còn thêm phần lịch lãm. Khi nói về thành công và gia đình, anh ta thâm tình nhìn người đàn bà giàu có bên cạnh và dõng dạc trước ống kính:

"Tôi có được ngày hôm nay đều nhờ sự ủng hộ thầm lặng của vợ mình. Hai con của chúng tôi cũng rất hiếu thảo, tất cả là nhờ cô ấy dạy dỗ nên người..."

"Oành!" Từ Oánh cảm thấy có thứ gì đó đổ sụp trong đầu. Hơn hai mươi năm thủ tiết, bao nhiêu đêm nguyện cầu chờ đợi giờ đây hóa thành sự mỉa mai cay đắng nhất. Đôi mắt cô vụt tắt tia sáng cuối cùng. Không thể chấp nhận thực tại nghiệt ngã, cô đã tự sát ngay trong đêm đó.

Cái chết của mẹ khiến Bùi Hiểu hoàn toàn hắc hóa. Cô hận Bùi Dục thấu xương, thề phải khiến ông ta trả giá. Cô từ bỏ tương lai rạng ngời, dùng mọi thủ đoạn tàn khốc nhất để đánh sập công ty của bố mình.

Kết quả, Bùi Dục tán gia bại sản, vợ con hiện tại ruồng rẫy, bạn bè quay lưng. Trong tiếng đòi nợ réo rắt, ông ta gieo mình từ tầng thượng tòa nhà tập đoàn xuống đất, kết thúc cuộc đời tội lỗi.

Thế nhưng, sau khi báo thù, Bùi Hiểu không thấy thanh thản. Cô đứng trước mộ mẹ với trái tim trống rỗng. Mất mẹ, mất tương lai, cô cũng chẳng còn lý do để tồn tại. Cuối cùng, cô chọn cách ra đi ngay trong ngày giỗ của mẹ mình. Sự cực đoan của Bùi Hiểu trong quá trình trả thù đã gây ra quá nhiều bi kịch cho người vô tội, làm lung lay sự vận hành của thế giới này.

Giọng nói hệ thống lại vang lên:

[Thời điểm xuyên không: 6 năm sau khi Bùi Dục rời nhà. Hiện tại nguyên thân đang làm việc tại quán bar 'Đêm Paris' ở Thâm Quyến.]

[Mục tiêu Bùi Hiểu: Chỉ số thù hận hiện tại là 50/100. Nếu chỉ số đạt 100, nhiệm vụ thất bại, ký chủ sẽ bị xóa sổ ngay lập tức. Ngài đã sẵn sàng chưa?]

Ánh mắt Tiêu Trạch đanh lại, dứt khoát đáp: "Bắt đầu đi!"
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc