Xuyên Không 70, Thần Y Thiên Kim Mang Tỷ Vật Tư, Bá Đạo Ngút Trời

Chương 38

Trước Sau

break

"Bà nội của cô không phải đã làm như vậy sao? Tên họ Trương trên trấn đã đánh chết bao nhiêu người vợ rồi, chẳng lẽ bà ta không biết à? Còn muốn gả tôi qua đó, đây không phải là đẩy tôi vào hố lửa sao? Vậy sao bà ta không bảo cô gả qua đó đi?"

Hà Cúc Hoa đứng bật dậy nói: "Con nhỏ chết tiệt này, bảo mày đi hưởng phúc mà mày còn oán trách tao. Đánh vợ thì trong thôn người ta cũng đánh vợ, nhà nào mà không đánh chứ. Mày chỉ cần chăm chỉ hiểu chuyện một chút là được rồi, người ta tại sao phải đánh mày?"

"Như mày không tôn trọng người già, làm việc không ra hồn, người ta không đánh mày mới là lạ. Tuổi còn nhỏ mà đã học đòi người khác cắt đứt quan hệ với chúng tao, đúng là giỏi giang, làm phản rồi. Người như mày đáng bị dạy dỗ một trận. Đáng lẽ phải đưa mày cho ông Trương sớm một chút, để mày biết thế nào là lễ độ, thế nào là không được cãi lời người lớn."

Hạ Vân Huyên lạnh lùng nói: "Hà Cúc Hoa, bà đúng là giỏi đổi trắng thay đen. Rõ ràng là vì tiền sính lễ người ta cho cao nên bà mới gả tôi qua đó. Còn nói là để tôi đi hưởng phúc, vậy sao cái phúc đó bà không tự mình đi hưởng? Bà già rồi không ai thèm, chẳng phải còn có đứa cháu gái cưng của bà sao?"

Mấy bà thím thích buôn chuyện trong thôn nghe Hạ Vân Huyên nói vậy, liền phá lên cười, cũng hùa vào nói: "Đúng vậy đấy, bà Hà, bà già sắp rụng răng rồi chắc chắn không ai thèm, chẳng phải bà còn có đứa cháu gái nữa sao? Cũng có thể bán nó đi lấy tiền cho bà mà."

Bà Lý cũng lớn tiếng nói: "Chuyện này thì các bà không biết rồi. Đứa cháu gái kia của bà ta xấu xí như vậy, có người nhìn trúng mới là lạ đấy."

Hà Cúc Hoa gầm lên: "Bà già họ Lý chết tiệt này, bà còn dám ở đây nói tôi à. Thằng hai nhà bà là người như thế nào, chẳng lẽ bà không rõ sao? Bà cũng không sợ chết không có ai đưa tang à, có khi đến vợ nó còn không lấy được đấy. Bà còn mặt mũi nói tôi à, mấy đứa con gái của bà chẳng phải cũng bị bà bán đi với giá cao sao, cứ như ai mà không biết ai vậy."

Hạ Đại Minh lớn tiếng nói "Tôi còn chưa nói xong, ở dưới các người đã nói chuyện rôm rả như vậy rồi. Có muốn cho các người nghỉ mấy ngày, để các người buôn chuyện cho đã không? Cả ngày chỉ thích nhiều chuyện, thích lo chuyện bao đồng, chuyện nhà mình thì cả đống, không biết các người rảnh rỗi quá hay sao."

"Lúc đi làm thì ai cũng lười biếng, không tích cực. Có chuyện hóng hớt thì chạy nhanh hơn ai hết, chân cũng không đau nữa, lưng cũng không mỏi nữa, nói năng đâu ra đấy, chỉ thiếu nước chỉ điểm giang sơn nữa thôi."

Bà Lý nhẹ giọng nói: "Đội trưởng, chẳng phải là tại Hà Cúc Hoa sao. Đều là do đứa cháu gái nhà bà ta khơi mào trước. Bây giờ tôi mới biết tại sao bà ta không thích con bé Hạ Vân Huyên rồi, hai người đứng cạnh nhau so sánh, một trời một vực, Hạ Vân Nhu đúng là xấu đến tận cùng."

Hạ Vân Nhu nghe vậy liền gào ầm lên: "Bà già họ Lý kia, tôi xấu thì liên quan gì đến bà? Tôi ăn gạo nhà bà à, cái miệng của bà đúng là thối thật. Ồ, tôi biết rồi, chắc là buổi sáng bà ăn phải phân, chưa đánh răng đúng không? Nhìn cái bộ dạng keo kiệt của bà, chắc là đến bàn chải với kem đánh răng là gì cũng không biết."

"Thảo nào nhà bà không ăn nổi ba món, thằng hai thì không lấy được vợ. Chắc là đến ma cũng không thèm con trai bà nữa, còn dám nói tôi xấu. Thằng hai nhà bà đúng là xấu đến tận trời, vừa lùn vừa hô răng, mặt lại đầy tàn nhang, đúng là dọa trẻ con khóc thét."

"Còn ngày nào cũng trèo cửa sổ nhìn trộm góa phụ, đi khắp nơi trêu mèo ghẹo chó, lại không đi làm, người phụ nữ mù mắt nào mới chịu vào cửa nhà bà? Bà cứ chờ thằng hai nhà bà ở vậy cả đời đi, chắc là chết rồi cũng không được vào mộ tổ nhà bà đâu." 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc