Mọi người không ngờ Hạ Vân Nhu tuổi còn nhỏ mà ăn nói độc địa như vậy. Cả đời bà Lý ghét nhất là bị người ta nguyền rủa con trai mình. Tức không chịu nổi, bà Lý liền giơ tay lên tát thẳng vào mặt Hạ Vân Nhu một cái.
Mọi người chỉ nghe thấy một tiếng bốp, trong miệng bà Lý còn chửi rủa: "Đồ mất nết, con nhỏ chết tiệt này miệng lưỡi độc địa như vậy. Mày không biết nói chuyện thì tao giúp mày, mày không cần nói nữa."
Hạ Vân Nhu lúc nãy không để ý, không ngờ bà Lý lại ra tay. Lúc mặt cô ta truyền đến cảm giác đau rát mới kịp phản ứng lại, Hạ Vân Nhu lập tức xông đến húc bà Lý ngã lăn ra đất.
Mọi người nghe thấy tiếng đó đều cảm thấy rất đau, lần này chắc là xương cốt của bà Lý đã gãy rồi.
Người vui nhất đương nhiên là Hạ Vân Huyên. Mấy người này đều không phải là người tốt, đánh nhau đi, đánh càng hăng càng tốt. Cô thích nhất là hóng hớt xem kịch, còn lấy từ trong túi ra một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa xem.
Hồ Quế Cầm, nhìn thấy Hạ Vân Huyên như vậy liền che mặt cười khổ... Con bé này đúng là, không thấy bên kia đang đánh nhau sao? Còn vừa xem say sưa, vừa cắn hạt dưa nữa. Mấy người kia đánh nhau cũng là vì con bé này mà ra, Hạ Vân Huyên cũng không sợ sau này bị người ta tìm đến gây chuyện à...
Bà Lý lần này đúng là đau đến mức không kịp phản ứng, đến kêu cũng quên mất. Mãi đến khi bà Vương hỏi: "Bà Lý, bà có sao không?"
Lúc này bà Lý mới phản ứng lại, bà ta cử động người nhưng không thể cử động được, xương cụt chắc là đã gãy rồi. Lần này bà ta "oa" một tiếng rồi bật khóc.
Trong miệng còn chửi rủa: "Con nhỏ này ác độc thật, húc bà già này thành ra thế này. Ông trời ơi, tôi không sống nữa. Ông đúng là không có mắt, lại để con tiện nhân tai họa kia sống sót, sao không thu nó đi đi."
Hạ Đại Minh thấy chuyện như vậy cũng không thể không quan tâm, liền hỏi: "Bà Lý, bà có sao không? Có cần đưa bà đến bệnh viện xem thử không?"
"Đội trưởng, tôi không cử động được nữa rồi. Tôi chắc chắn phải đi, mà tiền thuốc men chắc chắn phải để con tiện nhân kia trả. Là nó húc tôi thành ra thế này, nếu không tôi sẽ đến đồn công an kiện nó."
Hạ Vân Nhu bĩu môi nói: "Bà đánh tôi trước, tôi còn chưa tính sổ với bà, bà còn muốn tôi trả tiền thuốc men cho bà? Bà đang mơ à? Ai bảo cái miệng của bà bẩn như vậy, còn dám ra tay đánh tôi. Muốn lên đồn công an à, tốt thôi, chúng ta cùng đi xem ai có lý, ai bảo bà ra tay trước."
Hạ Đại Minh liền gầm lên: "Thôi được rồi, hai người bớt nói đi. Bà Lý, lát nữa cùng chúng tôi lên trấn, vừa hay tôi phải đi đón thanh niên trí thức."
"Lát nữa đến bệnh viện xem hết bao nhiêu tiền. Nếu ít tiền thì thôi, nếu bà Lý tốn nhiều tiền thì Hạ Vân Nhu, cô phải trả một nửa tiền. Bà Lý đánh cô, cô cũng có thể đánh lại trả cho bà ta, tại sao lại húc bà ta thành ra thế này chứ?"
Hạ Đại Minh lại nói tiếp: "Hạ Vân Nhu, nếu cô không đền tiền thì tôi sẽ trừ vào điểm công của cô. Tuổi còn nhỏ mà sao độc địa như vậy, thảo nào Vân Huyên muốn tách ra khỏi nhà các người, trước đây chắc chắn cô cũng bắt nạt con bé như vậy."
Hạ Vân Nhu không phục nói: "Đội trưởng, ông đúng là thiên vị. Người ta đánh tôi ông không quan tâm, còn bắt tôi đền tiền, lại muốn trừ điểm công của tôi. Tôi không sống nữa, ông đúng là không công bằng chút nào. Con tiện nhân Hạ Vân Huyên kia tặng ông bao nhiêu quà rồi mà ông lại nói đỡ cho nó như vậy."