Xuyên Không 70, Thần Y Thiên Kim Mang Tỷ Vật Tư, Bá Đạo Ngút Trời

Chương 37

Trước Sau

break

Hạ Vân Huyên ăn sáng xong, liền đến đội sản xuất. Rất nhiều người đã đợi ở đó, bởi vì mỗi buổi sáng Hạ Đại Minh đều phải họp. Đợi họp xong, lĩnh nông cụ xong, Hạ Đại Minh phân công nhiệm vụ xong mới có thể bắt đầu làm việc.

Chẳng mấy chốc, trong loa phát thanh vang lên giọng của con gái út Hạ Đại Minh, Hạ Lâm Lâm, gọi mọi người đến sân phơi lúa họp buổi sáng.

Lát sau, Hạ Đại Minh xuất hiện ở sân phơi lúa, cầm loa nói: "Mọi người đã đến đủ chưa?"

Bên dưới có người đáp: "Đội trưởng, đến đủ cả rồi. Dù sao ngày nào cũng chỉ có mấy người này, nhìn là biết ngay."

"Được rồi, im lặng cả đi, nghe tôi nói, đừng ồn ào nữa. Ngày nào cũng như vậy, họp buổi sáng mà cũng phải mất cả buổi. Các người nói nhiều như vậy, hay là lên đây mà nói, được không?"

Bà Lý lên tiếng: "Đội trưởng, ông có gì thì nói nhanh lên đi, đừng làm lỡ việc của chúng tôi. Đúng là, ngày nào cũng ra cái vẻ đội trưởng."

Hạ Đại Minh khó chịu nói: "Bà Lý, bà thích nghe thì nghe, không nghe thì có thể đi chỗ khác. Chính là mấy bà già các người ngày nào cũng khó quản nhất, lắm chuyện nhất."

"Còn thằng hai nhà bà nữa, cả ngày không đi làm, đến lúc đó đừng nói là trong thôn không cho nhà bà mượn lương thực. Tay chân lành lặn, người lớn như vậy mà ngày nào cũng đi trêu mèo ghẹo chó, bị bà chiều hư thành cái dạng gì rồi?"

Bà Lý liền phản bác: "Đội trưởng, ông đúng là quản rộng thật. Con tôi không đi làm đã có tôi nuôi nó. Hơn nữa, lương thực cho dù không đủ ăn, tôi mượn rồi cũng đã trả. Chẳng lẽ ông có thể trơ mắt nhìn chúng tôi chết đói sao?"

Hạ Đại Minh bực bội đảo mắt: "Bà Lý, tôi lười đôi co với bà. Dù sao bà chỉ cần biết, đến lúc đó nhà bà mà không đủ lương thực ăn thì đừng có đến tìm tôi là được. Thằng hai nhà bà có đi làm hay không thì liên quan gì đến tôi."

Ông ta lại nói tiếp: "Thứ nhất, người quản lý nông cụ trước đây đã đi rồi, bây giờ người quản lý nông cụ mới là Hạ Vân Huyên."

Hạ Vân Nhu liền kinh ngạc nói: "Đội trưởng, tại sao lại cho nó công việc nhẹ nhàng như vậy chứ? Trước đây tôi xin làm mà ông không cho. Đội trưởng, ông làm như vậy có phải là không công bằng không? Vị trí quản lý nông cụ rất nhiều người muốn làm, công việc lại nhẹ nhàng, tại sao lại để cho Hạ Vân Huyên đảm nhận?"

Hạ Đại Minh hừ lạnh một tiếng đáp: "Hừ, dựa vào việc người ta là học sinh cấp ba, chữ viết đẹp, nói chuyện dễ nghe, không mắc sai lầm. Không giống như một số người, ngay cả quản lý nông cụ cũng không làm được, còn hay làm mất đồ."

Hạ Vân Nhu tiếp tục phản bác: "Đội trưởng, chuyện làm mất nông cụ cũng không thể trách tôi được. Ai bảo họ tan làm không mang đến trả. Con nhỏ đó là học sinh cấp ba, tôi cũng là học sinh cấp ba, tại sao nó làm được mà tôi không làm được? Hơn nữa chúng ta không phải là người một nhà sao? Công việc của em gái nhường cho chị gái, chuyện này rất bình thường mà."

Hạ Đại Minh liền gầm lên: "Hạ Vân Nhu, cô đang mơ à?"

"Vân Huyên đã ký giấy cắt đứt quan hệ với nhà cô rồi, cô tưởng là nói đùa à? Lát nữa tôi đi đón thanh niên trí thức sẽ mang lên đồn công an đóng dấu. Đến lúc đó Vân Huyên và nhà cô là hai nhà khác nhau, còn mặt dày nói là một nhà nữa. Trước đây các người đối xử với người ta như thế nào? Còn cần tôi phải nói ra không?"

Hạ Vân Nhu không sợ chết nói: "Đội trưởng, Vân Huyên bất hiếu như vậy mà ông còn giúp nó. Ông không sợ chức đội trưởng của mình không giữ được à? Chúng tôi cho nó đi học, cho nó ăn uống, có chỗ nào đối xử không tốt với nó đâu. Trong thôn có mấy đứa con gái được đi học chứ, nó lại không biết ơn, đúng là đồ vong ơn bội nghĩa."

Hạ Vân Huyên cười lạnh một tiếng, nói: "Ha ha, Hạ Vân Nhu, tại sao tôi được đi học? Trong lòng cô không có chút suy nghĩ nào à? Còn dám nói là cho tôi ăn, cho tôi uống nữa chứ. Ăn toàn là đồ thừa của các người. Tôi đi học cũng là để tôi biết chữ, đợi tôi lớn rồi còn được các người bán đi với giá tốt."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc