Xuyên Không 70, Thần Y Thiên Kim Mang Tỷ Vật Tư, Bá Đạo Ngút Trời

Chương 36

Trước Sau

break

Hạ Vân Huyên gật đầu rời đi. Đợi người đi xa rồi, Hồ Quế Cầm mới nói với Hạ Đại Minh: "Con bé này thật hiểu chuyện. Không biết cái nhà trời đánh đó nghĩ gì nữa, Vân Huyên tốt như vậy mà không ai yêu thương nó."

Hạ Đại Minh nhả ra một ngụm khói thuốc, thong thả nói: "Dù sao ở trong đội chúng ta cứ quan tâm Vân Huyên một chút là được rồi. Chuyện nhà người ta, bà quản nhiều làm gì?"

"Hà Cúc Hoa kia là người như thế nào, bà còn không biết à? Đến lúc đó cẩn thận người ta ăn vạ bà đấy. Bà ta là người nổi tiếng keo kiệt, và chai lì nhất trong thôn chúng ta đấy!"

Hồ Quế Cầm thở dài nói: "Tôi chỉ tiếc cho Vân Huyên thôi, gặp phải người thân như vậy... Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ông có phát hiện ra cái gì không? Con bé này trông không giống người nhà đó chút nào... Ông xem cả nhà họ Hạ đi, ai cũng xấu xí, khó gần, duy nhất chỉ có Vân Huyên là xinh đẹp như tiên nữ thôi."

Hạ Đại Minh liền dặn dò vợ mình: "Lời này bà không được nói bậy. Dù sao chúng ta cũng không có bằng chứng, để người ngoài nghe thấy không hay đâu."

"Ông tưởng tôi ngốc à? Tôi là loại người lắm mồm, đi rêu rao khắp nơi sao? Tôi cũng chỉ nói chuyện phiếm với ông thôi mà. Thôi được rồi, mau đến ăn cơm đi. Còn cả đống đồ tốt mà Vân Huyên mang đến đấy, mau cất kỹ đi."

"Tôi thấy rồi, con bé cho tôi một chai rượu ngon đấy, bà cho tôi uống một ngụm đi, tôi thèm cái món này lâu lắm rồi."

"Ông chỉ được uống một chút thôi, không được uống nhiều, sức khỏe của mình mà ông không biết à?"

"Được rồi, tôi nghe lời bà hết." 

"Bớt nói nhảm đi, mau ra ăn cơm, đúng là ngày nào cũng phải đợi người ta mời mới chịu ăn."

Hạ Đại Minh biết tính vợ mình nên cũng không cãi lại. Vợ ông ta ấy à, chỉ được cái miệng hùm gan sứa, thực ra là miệng cứng lòng mềm.

Hạ Vân Huyên về đến nhà liền biến vào không gian, tiếp tục rèn luyện thân thể. Sói đực thấy cô luyện tập hăng say, nó cũng luyện tập cùng cô.

Hạ Vân Huyên thấy vậy liền nói: "Dừng lại, ngươi đợi một chút. Hay là ta đặt tên cho hai ngươi nhé?" 

Sói đực nhìn cô chăm chăm, gật đầu.

Hạ Vân Huyên suy nghĩ một lúc, nói: "Vợ ngươi trắng trẻo xinh đẹp, cứ gọi là Y Y đi. Còn ngươi thì gọi là Đoan Nguyệt nhé, thế nào? Đoan Nguyệt, Y Y, hai ngươi có thích cái tên này không?"

Đoan Nguyệt và Y Y đều kêu lên hai tiếng, tỏ vẻ rất thích cái tên này. Y Y sau khi được Hạ Vân Huyên cứu chữa, bây giờ đã khỏe hơn nhiều, cũng có tinh thần hơn, không còn nằm bẹp một chỗ như lúc đầu nữa.

Đặt tên xong, Hạ Vân Huyên liền bắt đầu tập luyện với Đoan Nguyệt. Cô không ngờ sức chiến đấu của Đoan Nguyệt lại mạnh như vậy. Cũng may là ở trong núi sâu cô không vội vàng ra tay, nếu không chắc chắn sẽ bị thiệt. Bây giờ cô gần như bị Đoan Nguyệt áp đảo, quần áo cũng bị con sói cào rách.

Nhưng Hạ Vân Huyên tiến bộ rất nhanh, sau mấy tiếng đối luyện với Đoan Nguyệt, cô đã miễn cưỡng theo kịp tốc độ của nó. Hạ Vân Huyên cũng ngồi xuống nghỉ ngơi, còn lấy cho Đoan Nguyệt nửa chậu nước suối linh để nó uống.

Đoan Nguyệt đương nhiên là một con sói tốt, có nước suối linh nó cũng không uống một mình mà gọi vợ mình đến, hai con sói cùng nhau uống.

Hạ Vân Huyên nghỉ ngơi một lát rồi lại đối luyện với Đoan Nguyệt một lúc lâu mới đi tắm rửa chuẩn bị đi ngủ.

Đến khi Hạ Vân Huyên tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, chuông báo thức đã reo, phải chuẩn bị dậy đi làm rồi. Cô vội vàng dậy rửa mặt, đánh răng, thay quần áo chuẩn bị ăn sáng.

Không ngờ Đoan Nguyệt ngoài việc thích uống nước suối linh ra, còn thích ăn cả cơm của Hạ Vân Huyên nữa. 

Cô cũng không keo kiệt, cho mỗi con sói một nửa chậu cơm lớn. Nếu để mấy người nhiều chuyện trong thôn biết được, không biết sẽ nói thành ra thế nào nữa, người còn không có mà ăn, sói lại được ăn ngon hơn cả người.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc