Hạ Đại Minh suy nghĩ một lúc, nói: "Cháu đã nghĩ kỹ chưa? Công việc nhẹ nhàng thì điểm công rất ít đấy. Đến lúc đó không đủ lương thực ăn thì cháu làm thế nào?"
Hạ Vân Huyên mỉm cười đáp: "Đội trưởng, dù sao cháu cũng ăn không nhiều. Cháu đã nghĩ kỹ rồi ạ!"
Hạ Đại Minh gật đầu dặn dò: "Vậy thì ngày mai cháu đi làm thì đến quản lý nông cụ nhé. Sáng phát nông cụ cho họ, tối thu về ghi chép vào sổ sách là được. Nhưng cũng không được để xảy ra sai sót, nếu làm mất nông cụ thì cháu phải đền đấy. Thế nào?"
Hạ Vân Huyên liền rất vui mừng: "Đội trưởng, sáng phát nông cụ cho họ xong, cháu có thể đi làm việc khác được không ạ? Tối đợi họ tan làm rồi cháu mới đến thu về ghi chép, có phải vậy không ạ?"
"Con bé này đúng là chỉ biết lười biếng. Lúc không phải mùa thu hoạch thì tùy cháu. Nếu là mùa thu hoạch thì cháu cũng phải đi làm đấy!"
Vâng ạ, cảm ơn đội trưởng. Cháu đều nghe theo sắp xếp của chú. Vậy nếu không còn chuyện gì nữa, cháu đi về trước đây ạ. Mấy thứ này coi như là hiếu kính chú, hy vọng chú không chê."
Hạ Đại Minh nhìn những món đồ tốt mà Hạ Vân Huyên mang đến, kinh ngạc nói: "Cháu gái, bản thân cháu không có tiền còn mang nhiều đồ tốt đến cho chú làm gì? Có tiền thì không biết giữ lại cho mình, không biết tiết kiệm gì cả. Đợi sau này cháu lấy chồng xem làm thế nào?"
"Hi hi, đội trưởng, chú cứ yên tâm đi ạ. Hơn nữa, cháu nhờ chú giúp đỡ, không thể tay không đến được, như vậy cháu sẽ thành người không hiểu chuyện, thôi cháu về đây ạ."
"Đi đâu đấy, thím cháu đang nấu cơm rồi, ở lại nhà chú ăn cơm tối rồi hẵng về."
"Đội trưởng, cháu ăn cơm tối rồi mới đến ạ. Hôm nay cháu không phải đi làm mà, có thời gian nên ăn cơm sớm. Chú cứ yên tâm, cháu sẽ không để bụng mình đói đâu... Vậy ngày mai chú tìm giúp cháu thêm mấy người xây nhà nhé. À đúng rồi, nếu không bao ăn thì tiền công tính thế nào ạ?"
Hạ Đại Minh liền đáp: "Không bao ăn thì bảy hào, bao ăn thì năm hào."
Hạ Vân Huyên gật đầu lia lịa: "Đội trưởng, chú cũng biết cháu không có chỗ nấu cơm. Không bao ăn, bảy hào một ngày không có vấn đề gì chứ ạ! Cháu muốn sớm được ở nhà mới, chú có thể tìm giúp cháu thêm mấy người, hỏi xem trong thôn có ai chịu làm không."
Hạ Đại Minh đương nhiên đồng ý: "Được, ngày mai chú sẽ tìm người giúp cháu."
Hạ Vân Huyên mỉm cười nói: "Vậy cháu cảm ơn chú trước ạ. Đến lúc nhà xây xong nhất định cháu sẽ mời chú một chén."
"Ăn cơm thì thôi đi, bây giờ một mình cháu sống cũng không dễ dàng gì, cái gì cũng phải tự mình lo. Cháu nói xem cháu tách ra làm gì?"
Hạ Vân Huyên lại nói: "Chú à, cháu tách ra cháu vui hơn nhiều lắm ạ. Ở trong cái nhà đó mỗi ngày đều là địa ngục!"
Hạ Đại Minh nghe liền hiểu: "Haizz, mẹ cháu và bà nội cháu không biết nghĩ gì nữa. Cháu học giỏi như vậy, lại ngoan ngoãn, mà cứ nhất quyết gây khó dễ cho cháu."
Hạ Vân Huyên mỉm cười nói: "Đội trưởng, chú không cần tiếc cho cháu đâu. Gia đình như vậy cháu còn không thèm. Bây giờ một mình cháu sống vui vẻ biết bao, hi hi. Cháu về đây, chú và thím cứ ăn đi ạ."
Sau đó, Hạ Vân Huyên đi ra ngoài, chào Hồ Quế Cầm một tiếng rồi rời đi.
Hồ Quế Cầm cười nói với cô: "Con bé này, thấy thím nấu cơm xong rồi mà cũng không ở lại ăn rồi hẵng đi, còn khách sáo với thím như vậy."
Hạ Vân Huyên mỉm cười đáp: "Thím à, cháu ăn cơm tối rồi mới qua ạ."
"Con bé này cũng không chịu đến nhà thím ăn cơm. Bây giờ một mình cháu, vừa mới tách ra, cái gì cũng không có..."
"Thím không cần lo cho cháu đâu ạ. Những thứ cần mua cháu đã mua đủ cả rồi."
"Vậy thì thím yên tâm rồi... Ít nhất cháu cũng có một chỗ để ở."
"Vâng ạ, vậy cháu về trước đây."
"Cháu đi cẩn thận nhé, có thời gian thì đến nhà thím chơi, chúng ta cùng nói chuyện."