Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 35: Đá bào (2)

Trước Sau

break

Trở về phòng, Xuân Liễu có hơi sốt ruột: “Chuyện này phải làm sao bây giờ ạ?”

“Vội cái gì, nào, chúng ta tiếp tục may vá, thêu cho xong cái túi tiền này đã.” Tống Mãn bình tĩnh sắp xếp khung thêu. Đương nhiên là trước kia nàng không biết làm, nhưng sau khi tiếp nhận ký ức của nguyên thân và Mậu Tần, môn học bắt buộc của nữ tử thời nay này nàng cũng bị ép học. Chỉ là dù sao đây cũng không phải của mình, làm chưa được thạo tay, dạo này đang gấp rút luyện tập.

Xuân Liễu chỉ nghĩ nàng đã quá lâu không làm, đây cũng là lẽ thường tình, hơn nữa tốc độ thành thạo của Tống Mãn rất nhanh, càng không có gì kỳ lạ.

Xuân Liễu vẫn còn có đứng ngồi không yên, nhìn dáng vẻ bình thản của Tống Mãn, lại vô cớ bị lây nhiễm, cũng quay lại ngồi xuống ghế đẩu, giúp Tống Mãn sắp xếp chỉ thêu.

Ở phòng chính, Tứ Phúc tấn cùng Tứ A ca nói vài câu chuyện trong nhà, bên phía Thái hậu thế nào, chỗ Đức phi ra sao... Đang nói chuyện, thấy Tứ A ca liên tục uống trà, bèn cười nói: “Tống muội muội bệnh đã lâu, nay cuối cùng cũng khỏi, hôm nay chi bằng Gia qua bầu bạn với muội ấy một lúc. Nếu Gia qua đó, cũng xin giúp thiếp mang một món đồ. Dạo này muội ấy lâm bệnh, hạ nhân trong cung nhiều kẻ lơ là, phần được chia theo quy định chỗ nào cũng thiếu hụt. Hôm nọ thiếp mới bù đủ son phấn với định mức đá lạnh cho muội ấy, hôm nay lại đưa chỉ thêu tới. Thiếp nghĩ chỗ Tống muội muội chắc cũng không đủ dùng, phần này là cố ý để dành riêng cho muội ấy.”

Sắc mặt Tứ A ca hơi trầm xuống: “Đám nô tài đó càng ngày càng không ra thể thống gì.”

Nhưng hắn cũng chỉ là đứa con trai còn sống của Hoàng đế, đối với nô tài của cha ruột quả thực chẳng có cách nào. Với lại dù thế nào đi chăng nữa, đám người của A ca sở cũng không dám để các A ca chịu thiệt, dao không chém vào người mình, tức giận thì cũng có giới hạn mà thôi.

Thấy hắn giận, Tứ Phúc tấn cũng không vội, quả nhiên trong chớp mắt Tứ A ca đã thu lại cảm xúc, nói với nàng ấy: “Khó cho nàng phải để tâm nhiều như vậy. Tống thị là người thật thà, nếu không có nàng chăm sóc, chỉ sợ không biết đã thành ra nông nỗi nào rồi.”

Phúc tấn chỉ nói: “Đây vốn là trách nhiệm của thiếp.”

Tứ A ca vỗ vỗ tay nàng rồi mới đứng dậy rời đi, bước chân bình thản như thường. Tô ma ma lại thở dài một hơi, nói: “Phúc tấn hà tất phải đẩy một cái như vậy. Nhìn cái dáng vẻ vội vàng của A ca kìa, người giúp Tống thị một tay, chỉ sợ nàng ta không cảm kích.”

Cái dễ dàng có được trong tầm tay và cái bị trì hoãn một lúc để ấp ủ sự mong chờ, suy cho cùng vẫn là khác nhau.

Lúc Tứ A ca rời đi, nhìn thì như bình thường, nhưng nếu đủ kiên nhẫn, lẽ ra phải nắm tay Tứ Phúc tấn, ôn tồn tình cảm thêm một lúc nữa mới phải.

Tứ Phúc tấn nói: “Nếu nàng ấy không cảm kích, thì coi như ta uổng công nâng đỡ, biết sớm một chút, sẽ ít tổn thất hơn. Nếu nàng ấy biết ơn, A ca càng thích nàng, thì ta cũng coi như là đang giúp chính bản thân mình.”

Tô ma ma nhìn nàng ấy, tuổi còn nhỏ mà đã phải toan tính những thứ này, không khỏi có hơi đau lòng: “Làm khó chủ tử rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc