Tây sương phòng, Tứ A ca đi tới dưới cửa, không gọi người thông báo. Cửa nẻo đều đang mở rộng, có thể nhìn thấy ba người chủ tớ bên trong. Tống thị ngồi trên giường sưởi may vá, hai cung nữ hầu hạ một bên, người vuốt chỉ, người đánh dây.
Tống thị mặc bộ sấn y(*) mát mẻ, kiểu y phục này ngắn hơn một chút, để lộ một đoạn da thịt cánh tay trắng như tuyết. Trong ánh sáng vàng kim của hoàng hôn, nửa gương mặt nàng tỏa ra vầng sáng như ngọc, mái tóc đen nhánh búi sau đầu cũng khoác lên một lớp ánh sáng mông lung. Thân hình gầy hơn trước kia, dường như có chút yếu đuối mong manh, mặt mày dịu dàng bình thản, khiến người ta vừa nhìn thấy đã thấy nhẹ nhõm.
(*) Bộ đồ lót trong.
Khoác lên mình lớp ánh sáng vàng kim ấy, làn da mềm mại như ngọc, trông nàng tựa như một pho tượng Ngọc Quan Âm không tì vết.
Trước kia chỉ thấy nàng trầm mặc thật thà, dung mạo cũng không tính là xuất sắc, hôm nay mới phát hiện góc nghiêng của nàng lại tĩnh lặng xinh đẹp đến thế, tựa như đóa mẫu đơn trắng lặng lẽ nở rộ dưới ánh nắng xuân, trắng muốt không một vết xước.
Đẹp đến mức tinh khôi vô ngần, lại khoác lên vầng hào quang mông lung kia, vô cớ khiến người khác cảm thấy mê mẩn.
Bước chân Tứ A ca bất giác chậm lại, lặng lẽ đi vào trong phòng, đứng thật gần mà ngắm nhìn. Nhìn một lúc, thấy Tống Mãn vẫn chăm chú xâu kim dẫn chỉ, chưa nhận ra, bèn cúi xuống nhìn đồ thêu của nàng, vừa nhìn đã bật cười: “Cái này là thêu cho ta à?”
“Á...” Mỹ nhân giật mình, hoảng hốt đứng dậy. Mặt mũi nhìn chính diện rõ ràng vẫn là dáng vẻ trước kia, không có khác biệt quá lớn, nhưng lại phảng phất như khác một trời một vực. Nàng vừa nhúc nhích, cả người đã trở nên sinh động, không giống vẻ mơ hồ thần thánh như ban nãy nữa mà đã linh hoạt tươi tắn hơn. Tuy có sự khác biệt, nhưng không phải là sự hụt hẫng, mà là càng khiến tâm trạng Tứ A ca thư thái.
Hắn nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Tống Mãn, cười nói: “Sao thế, không ngờ ta sẽ tới à?”
“Thiếp đã lâu không gặp Gia...” Tống Mãn nói khẽ. Nàng hơi cúi đầu, để lộ một đoạn cổ thon dài, mảnh khảnh, trắng ngần như thể chạm vào sẽ thấy mát lạnh. Y phục khoác trên người rộng thùng thình, trong lòng Tứ A ca dâng lên sự thương tiếc, nắm lấy tay nàng: “Dạo này, nàng chịu khổ rồi.”
Vành mắt Tống Mãn hơi đỏ, nhưng lại quật cường không chịu rơi lệ, quay người sang nhẹ nhàng lau đi. Lúc quay đầu lại trong mắt vẫn còn vương chút ướt át, cười rạng rỡ: “Có Gia cùng Phúc tấn quan tâm chăm sóc, thiếp đâu có chịu khổ gì, chỉ là đã lâu không gặp Gia, trong lòng vô cùng nhớ nhung.”