Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 34: Đá bào (1)

Trước Sau

break

Đá bào trong Thanh cung có đủ loại, nhưng hiện giờ vẫn chưa biến tấu ra nhiều loại như thế, vẫn còn khá mộc mạc. A ca sở thường chuẩn bị nhiều nhất là lấy những ngó sen non nhất theo mùa, hạt sen, đầu gà, trộn với nước đường phèn, kết hợp với đá vụn, ăn vào thanh mát, cực kỳ giải nhiệt.

Mỗi ngày thiện phòng e là phải làm cả trăm tám chục bát cái món này, đưa đến tay luôn luôn tươi mới mát lạnh. Tống Mãn căn đúng giờ bảo Xuân Liễu đi lấy, đến lúc hoàng hôn vẫn còn lạnh toát.

Tứ A ca trở về đúng vào lúc hoàng hôn. Hắn cười nói đi về cùng đám huynh đệ, chia tay ở tiền viện, rồi sải bước lớn về viện của mình. Cửa sổ các phòng trong viện đều đang mở toang, hắn nhìn sang phía Đông trước, không thấy bóng dáng Lý thị đâu, trong lòng không khỏi có vài phần nghi hoặc.

Ngày thường Lý thị toàn đưa sớm đón muộn, nhất định sẽ đứng ở bên ngoài chờ hắn, hôm nay không thấy người, hắn lấy làm lạ.

Đang định gọi người đến hỏi, lại thấy Tứ Phúc tấn cười tủm tỉm từ chính phòng đi ra, khẽ nhún người: “Gia đã về rồi.”

“Sao không thấy Bội Nhi?” Khuê danh của Lý thị là Bảo Bội, Tứ Phúc tấn đã quen với cách gọi âu yếm buột miệng này của Tứ A ca, thản nhiên cười nói: “Hôm nay để chúc mừng Tống muội muội khỏi bệnh, buổi trưa chúng thiếp có bày một bàn tiệc, Lý muội muội uống chút rượu, giờ đang nghỉ ngơi rồi.”

“Ồ, Tống thị khỏi rồi sao?” Tứ A ca cũng có chút vui mừng. Bên kia, Tống Mãn đã nghe thấy động tĩnh, bước ra từ trong phòng, đứng dưới hành lang hành lễ với Tứ A ca và Tứ Phúc tấn, có hơi đỏ mặt, nói: “Cũng vì thiếp mà Lý tỷ tỷ uống say, đúng là lỗi của thiếp.”

Tứ A ca nhìn nàng một cái, cái nhìn lướt qua chỉ thấy mày mắt nàng thoải mái, yên ổn, khác hẳn với vẻ u uất trầm mặc dạo trước. Dưới ánh mặt trời, cả người nàng như tỏa ra vầng sáng khói từ ngọc, trong lúc bị bệnh có gầy đi đôi chút, trông càng thêm yếu đuối không chịu nổi sức nặng của y phục, lại tăng thêm nét phong lưu tao nhã, vô tình thu hút ánh nhìn. Làn da kia trắng ngần, tựa như sữa bò lại giống như mỹ ngọc, khiến người ta chỉ muốn biết khi chạm vào phần da thịt tuyết trắng ấy trong những ngày hè oi ả liệu có mát lạnh hay không.

Nàng ốm một trận này, rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, nhưng hình như đã có chỗ nào đó đã thay đổi. Trắng đến mức khi sương tái tuyết(*), tựa như vẻ đẹp của hoa mai, hoa mẫu đơn, dù có ở trong cõi u minh thì vẫn toát lên một phong vận khác biệt.

(*) Thành ngữ miêu tả vẻ đẹp hơn cả sương tuyết.

Tứ A ca động lòng, Tứ Phúc tấn cười nhìn Tống Mãn một cái, xoay người vén rèm: “Bên ngoài nóng lắm, Gia vào trong uống trà đi.”

Trái tim Xuân Liễu giật thót, đang lúc lo lắng, lại thấy Tống Mãn không nhanh không chậm uyển chuyển nhún người, cung kính làm lễ tiễn, cũng vội vàng làm theo.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc