Xuyên Đến Triều Thanh, Trở Thành Phúc Thiếp Đông Con

Chương 2: Vừa tỉnh lại (2)

Trước Sau

break

Cơ thể này quả thực quá yếu ớt, ngay cả sức nói chuyện cũng không đủ, hoàn toàn không giống một người trẻ mười bảy, mười tám tuổi. 

Thế nhưng, nghĩ đến việc thân thể nguyên thân vừa mới trưởng thành đã sinh con, lại trải qua cú sốc mất nữ nhi, cộng thêm thời gian ở cữ và bệnh tật, nằm liệt giường hơn một tháng thì sự yếu ớt này cũng là điều dễ hiểu.

Điều quan trọng nhất vẫn là phải điều dưỡng cơ thể cho tốt.

Cung nhân Xuân Liễu, người vào rót nước cho nàng, vội vàng đáp lời. Nhìn thấy đôi lông mày Tống Mãn giãn ra, không còn vẻ u sầu, vô thần như dạo trước, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm. Rồi lại sợ nàng bị những lời khi nãy của hai người Tử Ngẫu chọc phải, trong lòng lại lập tức thấy bất an, nàng ấy cẩn thận dựng gối mềm lên, đỡ nàng dựa vào, nhẹ nhàng hỏi: “Cách cách đã khỏe hơn chưa ạ?”

Hai người bên dưới cũng cẩn thận nhìn lên, ánh mắt đầy mong chờ. Tử Ngẫu thấy Tống Mãn không nổi giận, còn nghĩ nàng vẫn sẽ nhẫn nhịn như mọi khi… Thật ra, dạo này nàng ta cũng thường xuyên oán trách trước mặt Tống Mãn, nhưng Tống Mãn chưa bao giờ trách mắng, nên nàng ta mới càng thêm hỗn láo, lớn mật. 

Nàng ta vừa định thở phào một hơi, cười tủm tỉm nói: “Lần này, Cách cách ngủ lâu thật đấy. Bữa tối nay phòng bếp còn chưa gửi tới đâu, để nô tỳ đi thúc giục…”

“Xuân Liễu, ngươi đi báo cho Phúc tấn, bảo là đưa Tử Ngẫu đi đi.” Tống Mãn chậm rãi nhuận khí, nói: “Cái miếu nhỏ này của ta không chứa nổi Phật. Nếu đã chê ta làm lỡ dở tương lai của ngươi, vậy thì đi sang nơi khác tự tìm đường cho tương lai của bản thân đi.”

Tử Ngẫu không ngờ rằng Tống Mãn lại xử lý mình như vậy, còn dứt khoát đến thế, nàng ta kinh hãi đến mức không nói nên lời. Cung nhân bị đuổi về Nội vụ phủ, hầu như chẳng có kết cục tốt đẹp. Nàng ta sợ đến độ bật khóc ngay tại chỗ, lấy lại tinh thần rồi lập tức quỳ sụp xuống dập đầu: “Cách cách, chủ tử, nô tỳ sai rồi, nô tỳ sai rồi. Người niệm tình nô tỳ đã đi theo người từ khi người mới vào cung mà tha cho nô tỳ lần này đi ạ.”

Xuân Liễu khẽ nhíu mày, đang định kéo nàng ta dậy thì thấy Tống Mãn hơi nhíu mày, chỉ sợ nàng mềm lòng, bước chân cũng liền chậm lại. Nàng ấy vừa định mở lời, lại thấy Tống Mãn phất tay.

Xuân Liễu hạ quyết tâm, đứng thẳng lên, dùng sức kéo Tử Ngẫu: “Ngươi nghĩ cho thật kỹ. Bây giờ về Nội vụ phủ còn chưa có lỗi lầm gì, nhưng nếu ở trước mặt cách cách mà làm ầm ĩ, kinh động đến chủ tử thì lại khác đấy.”

Tử Ngẫu vẫn còn rưng rưng nước mắt, vừa hoảng loạn vừa lo sợ, lại bị câu nói này của Xuân Liễu dọa sợ đến không dám kêu gào, chỉ có thể lúng búng cầu xin tha thứ.

Tống Mãn nhíu mày, nhưng không phải vì mềm lòng, mà là thực sự không quen có người quỳ lạy trước mặt mình.

Tuy nhiên, chiếu theo ký ức của nguyên chủ cùng lời nói và hành động của Tử Ngẫu khi nãy, Tử Ngẫu tuyệt đối không thể giữ lại bên cạnh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc