Trước đây, nàng ta ngấm ngầm ghen tị với nguyên thân, nhưng vì nguyên thân còn được sủng ái nên hành vi của nàng ta vẫn coi như giữ được quy củ, chỉ là đôi khi hơi quá trớn. Tính tình nguyên thân mềm yếu lại nặng tình nghĩa, vẫn luôn chọn cách bao dung, cuối cùng dần dần còn bị Tử Ngẫu nắm thóp.
Sau này, nguyên thân mất đi nữ nhi, lại còn bệnh liệt giường, nàng ta càng thêm phần quá đáng. Việc nguyên thân giờ đây trầm uất thành bệnh cũng có phần là do lời lẽ của nàng ta gây ra. Giữ người như vậy ở bên cạnh sẽ chỉ là mối họa tiềm ẩn.
Hơn nữa, trong số những người bên cạnh nguyên thân, Xuân Liễu trung thực, Tử Ngẫu lại lanh lợi. Tính cách nàng mà thay đổi, chỉ sợ rằng Tử Ngẫu vốn quen thói khống chế nguyên thân sẽ là người đầu tiên nhận ra. Nhân tố bất ổn này nhất định phải bị loại trừ.
Kế tiếp sau đó, dù cho Tử Ngẫu có khóc lóc cầu xin thế nào, nàng đều nhất quyết coi như không nghe thấy, chỉ nhắm mắt tựa vào gối mềm để hồi phục sức lực. Xuân Liễu hành động rất nhanh, lập tức ra ngoài gọi hai phụ nhân sai vặt đến khống chế Tử Ngẫu. Người vừa nãy nói chuyện với Tử Ngẫu đứng trong phòng, chỉ cảm thấy dưới chân như có kim đâm, đứng cũng không vững.
Tống Mãn đã xem xét rõ ràng thân phận của người đó. Trước khi Xuân Liễu dẫn Tử Ngẫu đi, nàng lại nói: “Đại Cách cách... Đã đi rồi, giữ lại hai nhũ mẫu như các ngươi cũng không hợp quy củ. Trước đây là do A ca Phúc tấn thương xót nỗi đau mất con của ta, không nỡ làm khó ta, nhưng ta không thể phớt lờ thân phận, đi ngược quy củ. Thế này đi, ngươi gọi Hứa Ma ma tới, hôm nay cùng nhau đến hồi bẩm với Phúc tấn rồi rời đi đi.”
Vị Ma ma kia nghe vậy, trong lòng âm thầm thở phào, lại nghĩ đến việc có thể về nhà, không phải ở lại cái nơi lạnh lẽo, khó xử, tiến thoái lưỡng nan này nữa, lập tức vui mừng khôn xiết, vội vàng dập đầu tạ ơn. Tống Mãn dù không quen bị người khác dập đầu, cũng buộc mình phải bật động. Nàng lại gọi Xuân Liễu: “Hai vị Ma ma ở chỗ này của ta cũng được một thời gian, ngươi lấy hai thước vải và sáu lạng bạc đưa cho họ, coi như có chút lòng thành. Đi theo một chủ tử vô phúc như ta cũng xem như là làm khó các ngươi rồi.”
Vừa nãy, khi Tử Ngẫu trách móc, vị Ma ma này tuy có đáp lời nhưng rốt cuộc cũng không hùa theo, cũng không tính là quá đáng. Chỉ là không trung thành, cung kính với nguyên thân mà thôi. Thực ra, chủ tớ vô tình gặp nhau, thân phận lại khó xử như vậy, còn đòi hỏi gì sự trung thành nữa?
Không thả đá xuống giếng đã là may rồi.
Hiện giờ, nàng còn đang bệnh, đột nhiên mạnh tay xử lý cung nữ rồi lại xử lý Ma ma, thanh trừng mọi thứ, không chỉ gây ra động tĩnh quá lớn mà còn không phù hợp với tính cách của nguyên thân. Cứ từ tốn giải quyết như thế này, không đến mức làm lớn chuyện, mọi người đều giữ lại được chút thể diện, tổng thể cũng là để lại một đường lui cho tương lai.
Với kinh nghiệm người từng trải của cô Tống đây thì mọi việc đều chừa một đường lui. Nếu không cần thiết, tuyệt đối không dồn người ta vào đường cùng.
Đương nhiên, nếu đã làm thì phải làm đến mức trừ khử tận gốc.