Giữ trời tháng Năm, thời tiết trong kinh thành đã vô cùng nóng bức. Trong tiểu viện A ca sở, một cây lựu trổ bông rực cháy như lửa, tràn đầy sức sống. Từ gian phòng phía Đông thi thoảng vang lên tiếng cười khe khẽ, kèm theo đó là sự mát lạnh từ chậu nước đá cùng chiếc quạt tròn phe phẩy nhẹ nhàng trong tay ngọc. Thế nhưng, gian phòng phía Tây lại là một khoảng lặng u ám.
Thời tiết oi ả, nhưng cửa sổ phòng lại đóng kín mít. Màn trướng màu hồng đào, thêu họa tiết trăm con ngàn cháu treo ở cái móc trên giường vẫn là kiểu dáng dùng cho mùa xuân. Vật dụng trong Thanh cung vốn rất chú trọng việc thay đổi theo mùa. Đáng lẽ ra, khi vào giữa hè thì nên thay bằng chất liệu vải cùng màu sắc mát mẻ, dễ chịu hơn mới phải.
Tống Mãn nằm trên giường, cảm giác cổ họng như đang bị lửa thiêu cháy. Căn phòng ngột ngạt khiến toàn thân nàng nóng bừng, lòng dạ bứt rứt, giọng nói khàn đặc không thể cất lời. Mấy lần nàng mở mắt rồi lại nhắm mắt, nhưng chỉ thấy trần nhà màu phấn trắng cùng tấm màn màu hồng đào, chứ không phải căn hộ lớn mà nàng đã phải phấn đấu nhiều năm để trả hết nợ.
Chiếc giường gỗ đỏ đang nằm quả là một món đồ quý giá. Nếu một ngày trước nàng được sở hữu, nàng sẽ chân thành cảm tạ ông trời.
Còn bây giờ thì...
Bên ngoài màn trướng là tiếng than vãn của một nữ tử trẻ tuổi: “Ban đầu đi theo tới A ca sở hầu hạ, nàng ta sinh đứa con đầu lòng cho a ca, ai cũng nghĩ chúng ta có phúc lớn lắm. Nào có ngờ lại là phúc mỏng. Tiểu cách cách chưa đầy tháng đã chết yểu thì thôi đi, ngay cả cách cách cũng bệnh liệt giường. Ta nói thật, cách cách cũng nên biết tích phúc. Khi trước, tiểu cách cách mới mất, a ca còn thi thoảng tới thăm dăm ba lần. Lúc đó không biết chớp cơ hội mà tự vực dậy, để đến bây giờ, tình cảm ở chỗ a ca cũng chẳng còn. Sau này phải làm sao đây? Vô duyên vô cớ làm liên lụy đến chúng ta.”
Một người khác lúng túng đáp lại, loáng thoáng có thể nhận ra sự miễn cưỡng, khó xử.
Tiếng “cọt kẹt” vang lên, cửa phòng mở ra. Một giọng nói trẻ trung, trong trẻo vọng vào: “Cách cách quá rộng lượng nên mới dung túng cho các ngươi lắm lời như vậy!”
Người vừa nói bước nhanh vào bên trong, thấy màn che vẫn kín mít, cau mày, thấp giọng trách mắng: “Ở trong cung hầu hạ nhiều năm như vậy, mới được thoải mái một thời gian, ngay cả quy củ hầu hạ người cũng không còn biết nữa sao?”
“Cách cách không phải đang ngủ đó ư...” Đang nói dở, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ nhẹ vào thành giường từ trong màn trướng. Sắc mặt người vừa than vãn tức khắc thay đổi, trắng bệch, vị nữ tử ăn mặc như phụ nhân kia cũng lập tức thay đổi sắc mặt.
Người bước vào sau lườm các nàng một cái, nhẹ nhàng tiến lên vén rèm, cẩn thận hỏi: “Cách cách tỉnh rồi ạ?” Rồi vội vàng rót nước ấm dâng lên.
Cổ họng Tống Mãn khô khốc như sa mạc, thấy nước ấm liền vội vàng nuốt xuống. Cung nhân thấy thế vừa xót xa, vừa vội vàng lau khóe môi cho nàng, rồi thêm nước giúp nàng nhuận khí, cũng không quên trừng mắt nhìn hai người còn lại trong phòng. Hai người kia ngượng ngùng, đứng chết trân trong phòng.