Diệp Ngọc Châu chợt nhận ra, hình như lúc thu xếp đồ đạc, cô quên mua chiếu.
"Lệ Lệ, chú đội trưởng nói ngày mai không phải ra đồng. Hay chúng ta vào làng đổi vài tấm cỏ lót giường, như vậy sẽ sạch sẽ hơn."
Dương Lệ Lệ đứng thẳng dậy, nhìn chiếc giường đất gồ ghề:
"Được, tối nay tạm chịu vậy, ngày mai rồi tính."
"Ừ."
Ở thế giới trước, cha nuôi sẽ thuê người lo lắng chuyện sinh hoạt của cô, còn ở thế giới này, cô là con út, từ nhỏ đã quen được cha mẹ và anh chị chăm sóc.
Đây là lần đầu tiên, cô tự tay thu xếp cho mình một chỗ ở riêng.
Trong lòng vừa bối rối, vừa len lỏi một chút cảm giác háo hức.
Sau khi dọn dẹp xong căn phòng nhỏ của Diệp Ngọc Châu, thì Tống Tú Phương đột ngột xuất hiện.
Cô ta ở phòng tập thể của nữ thanh niên trí thức, chỉ cần trải chăn lên là xong, vốn chẳng có gì để dọn dẹp.
Đứng ngoài cửa nhìn vào, thấy bên trong đã gọn gàng sạch sẽ, trên mặt Tống Tú Phương liền nở nụ cười giả tạo.
"Ngọc Châu, Lệ Lệ, hai cậu làm nhanh thật đó, mới đó mà đã dọn dẹp xong rồi."
Diệp Ngọc Châu và Dương Lệ Lệ đều không muốn đáp lời.
Tống Tú Phương bước đến bên cạnh cái rương đồ của Diệp Ngọc Châu.
"Ngọc Châu, chăn của cậu vẫn còn chưa trải, chắc cậu cũng không rành đâu, để tôi giúp cho."
Vừa nói, cô ta vừa cúi người xuống, định mở cái rương của Diệp Ngọc Châu ra.
"Dừng tay!"
Diệp Ngọc Châu sải bước đi tới, hất tay của Tống Tú Phương ra, đồng thời đẩy cô ta lùi khỏi cái rương một đoạn.
Cô chống tay lên hông, gương mặt giận dữ.
"Tống Tú Phương, tôi cho phép cô động vào đồ của tôi khi nào?"
"Đừng tưởng tôi không biết, cô đang tính toán cái gì!"
"Chuyện cô dụ dỗ tôi đăng ký xuống nông thôn, tôi còn chưa tính sổ với cô đâu đó. Không phải cô nên tránh xa tôi ra, còn cứ mặt dày tiến lại gần, cô nghĩ tôi vẫn là Diệp Ngọc Châu của trước kia sao?"
"Tôi nói cho cô biết, tôi không như trước kia nữa đâu."
"Từ nay về sau, cô nên tránh xa tôi ra. Nếu không, nợ cũ nợ mới, tôi sẽ tính hết một lượt."
"Những thứ tôi từng cho cô trước đây, coi như ném cho chó ăn, xem như cái giá để tôi nhìn rõ con người thật của cô."
"Sau này, đường ai nấy đi."
"Tôi cảnh cáo cô, đừng gặp ai cũng nói là bạn của tôi. Tôi không có một người bạn nào như cô."
Một hơi nói hết, Diệp Ngọc Châu chỉ cảm thấy cục tức đè nặng trong ngực cuối cùng cũng tan đi.
Chỉ là dùng sức quá nhiều, hai má và vành mắt đều hơi ửng đỏ.
Dương Lệ Lệ ngay lập tức bước tới, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô.
"Đừng giận, đừng giận."
Cô ấy quay sang nhìn Tống Tú Phương bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
"Hóa ra chuyện Ngọc Châu phải xuống nông thôn là do cô xúi giục. Thế mà cô còn có mặt mũi xuất hiện trước mặt Ngọc Châu, đúng là… đúng là không biết xấu hổ."
Dương Lệ Lệ trước giờ chưa từng cãi nhau với ai, nhất thời không biết nên nói như thế nào.
Ngập ngừng một chút, chỉ thốt ra được mấy chữ "không biết xấu hổ".
Cô ấy vẫn luôn thắc mắc, với điều kiện gia đình của Ngọc Châu, sao nỡ để cô gái nhỏ xuống nông thôn chịu khổ.
Hóa ra là có người giở trò ở phía sau.
Trước đây cô ấy còn tưởng, Tống Tú Phương chỉ là một người ham một chút lợi nhỏ.
Không ngờ nhân phẩm lại có vấn đề như vậy.
Loại người này, sau này nhất định phải tránh xa.
Nghe bên ngoài có tiếng động, Lý Kiến Hoa, Lâm Thành Đông và Lưu Quân cũng bước ra, vừa hay nghe được những lời Diệp Ngọc Châu đã nói.
Ba người đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn về phía Tống Tú Phương.
Hóa ra đằng sau còn có nội tình như vậy.
Tống Tú Phương sững sờ đứng ngay tại chỗ.
Cô ta không ngờ, Diệp Ngọc Châu lại trực tiếp vạch trần chuyện này, thậm chí còn tuyên bố cắt đứt quan hệ.
Trong lòng nhất thời hoảng loạn không yên.
Lại cảm thấy ánh mắt khinh miệt của mọi người, chân tay bủn rủn, vội vàng quay đầu chạy về phòng.
Những người còn lại nhìn cảnh tượng đó, còn gì mà không hiểu nữa.
Rõ ràng là chột dạ.
Xem ra lời nói của Diệp thanh niên trí thức, đều là sự thật.
Diệp Ngọc Châu hít sâu một hơi, vỗ nhẹ lên tay Dương Lệ Lệ, trên mặt nở nụ cười.
"Đi thôi, sang dọn dẹp phòng của cậu."
Dương Lệ Lệ lo lắng nhìn cô.
"Ngọc Châu, cậu thật sự không sao chứ?"
Hóa ra Ngọc Châu, bị chính bạn thân mình hại, nghĩ đến thôi đã cảm thấy xót xa thay cho cô rồi.
Diệp Ngọc Châu cười rạng rỡ, giọng nói thoải mái hơn nhiều.
"Tôi không sao đâu, tôi ổn lắm. Nhìn rõ cô ta là người như thế nào vào lúc này, vẫn còn kịp."
Thấy cô quả thật không có gì bất thường, Dương Lệ Lệ cũng nở nụ cười.
"Cậu nói đúng, loại người đó sau này đừng qua lại nữa."
"Đúng vậy, cho nên cậu phải chúc mừng tôi mới đúng."
Hai người vừa nói vừa cười, cùng nhau đi vào phòng của Dương Lệ Lệ.
Hai người cùng nhau dán báo lên bức tường và giường đất của mỗi phòng. Ngay cả khung cửa sổ cũng được che kín cẩn thận.
Diệp Ngọc Châu trở về phòng mình, khép cửa lại.
Cô lấy từ trong kho ra một chiếc ga trải giường kiểu cũ và trải ở phía dưới, sau đó đặt tấm đệm bông do mẹ Diệp chuẩn bị trải lên phía trên và sau đó kê gối cho ngay ngắn.
Tiếp đó, cô lấy ra một bộ vỏ chăn màu xám, bọc lại chiếc chăn cũ.
Chăn đệm thời này đều được may liền từ hai lớp vải bọc, ở giữa là ruột bông.
Muốn giặt thì phải tháo hết đường chỉ đã may, giặt riêng phần vỏ, phơi khô xong thì may lại từ đầu.
Vừa rườm rà, vừa tốn sức.
Lần đầu tiên Diệp Ngọc Châu tự tay làm những việc này, đến khi thu xếp xong chăn đệm, trán cô đã lấm tấm mồ hôi.
Cô uống một ngụm nước, từ chiếc máy lọc nước lớn trong phòng, chép miệng một cái.
Tinh thần ngay lập tức sảng khoái hơn lên.
Mở chiếc rương ra, bên trong chất đầy đồ đạc.
Mấy bộ quần áo thay luân phiên, quần áo mặc đi ra đồng để riêng, giày cũng có loại dùng để làm việc và loại mang thường ngày.