Xuống Nông Thôn Sao? Cô Không Sợ, Vì Cô Có Vật Tư Lại Có Ông Chồng Sĩ Quan Yêu Thương

Chương 13

Trước Sau

break

Khi xây từ đường năm đó có dùng một phần gạch xanh, vì vậy nhà ở của điểm thanh niên trí thức kiên cố hơn, phần lớn nhà cửa trong đại đội.

Vào cửa là một cái sân rộng rãi.

Diệp Ngọc Châu nhìn qua một lượt, cảm thấy sân này có bố cục giống như một căn tứ hợp viện.

Nhà chính là một dãy phòng, hai bên trái phải còn có hai dãy phòng phụ.

Chu Hoành Vĩ nhìn bọn họ rồi giới thiệu:

"Nhà chính là phòng tập thể lớn của nam và nữ thanh niên trí thức. Hai dãy phòng phụ hai bên là phòng đơn, ai muốn ở phòng đơn thì phải nộp riêng năm đồng."

"Tôi muốn ở phòng đơn." Diệp Ngọc Châu là người đầu tiên giơ tay lên.

Cô có bí mật riêng của mình, ở phòng tập thể rất bất tiện.

Hơn nữa cô cũng không quen chen chúc với người khác trong một gian phòng lớn.

"Tôi cũng muốn một phòng."

Dương Lệ Lệ nhìn thấy Diệp Ngọc Châu chọn phòng đơn, cô ấy cũng muốn ở riêng.

Cô ấy nhẩm tính số tiền mình mang theo, năm đồng vẫn có thể chịu được.

Hai người nhanh chóng lấy ra năm đồng từ trong túi đưa cho Chu Hoành Vĩ.

Trong ba nữ thanh niên trí thức thì có hai người chọn phòng đơn.

Chu Hoành Vĩ theo phản xạ liếc nhìn Tống Tú Phương.

Ánh mắt này khiến cho mặt Tống Tú Phương đỏ bừng. Trên người cô ta chỉ mang theo hai mươi đồng, hoàn toàn không thể gánh nổi khoản chi một lần năm đồng như vậy.

Cô ta dùng ánh mắt đáng thương nhìn Diệp Ngọc Châu, hy vọng Diệp Ngọc Châu có thể giúp cô ta trả năm đồng này.

Dù sao thì năm đồng đối với Diệp Ngọc Châu cũng chẳng đáng là bao.

Diệp Ngọc Châu nhìn trời nhìn đất, chính là không nhìn cô ta.

Tống Tú Phương đúng là đang mơ mộng hão huyền.

Tiền của cô cũng không phải gió thổi mà có, đều là do cha mẹ, chị gái và anh rể vất vả kiếm được.

Chu Hoành Vĩ ngay lập tức nhìn ra được vấn đề, anh ho khẽ một tiếng, rồi nhìn ba nam thanh niên trí thức:

"Mấy người có muốn ở phòng đơn không?"

Trong ba người, Lý Kiến Hoa có điều kiện tốt nhất, anh ta lấy ra năm đồng.

Lâm Thành Đông và Lưu Quân nhìn là biết điều kiện bình thường, bọn họ chọn ở phòng tập thể lớn.

Chu Hoành Vĩ cất tiền đi, nhìn ba người ở phòng tập thể nói:

"Mấy người xách hành lý vào đi. Bên trái là phòng nữ thanh niên trí thức, phía sau là phòng nam thanh niên trí thức."

"Được."

Lâm Thành Đông và Lưu Quân xách hành lý rời đi.

Tống Tú Phương dùng ánh mắt oán giận nhìn Diệp Ngọc Châu, vừa đi vừa ngoái đầu lại.

Đến giờ cô ta vẫn chưa hiểu ra.

Vì sao Diệp Ngọc Châu lại thay đổi nhiều đến vậy?

Trước kia chỉ cần cô ta dùng ánh mắt như thế nhìn Diệp Ngọc Châu, Diệp Ngọc Châu liền mềm lòng mà thương hại cô ta.

Bây giờ thì hoàn toàn không còn tác dụng nữa.

Thấy Diệp Ngọc Châu không có bất kỳ biểu hiện nào, cô ta xách hành lý đi vào phòng nữ thanh niên trí thức.

Ba người đi rồi, Chu Hoành Vĩ chỉ vào hai dãy phòng phụ hai bên:

"Các cô tự chọn phòng mình muốn ở. Chỉ cần cửa chưa khóa thì đều có thể ở."

"Trong đội có thợ mộc, nếu cần tủ hay đồ đạc gì thì có thể dùng đồ để đổi."

Thời buổi này, chuyện riêng tư đều không nói là mua, mà nói là đổi.

Mấy người Diệp Ngọc Châu gật đầu:

"Vâng."

Nói xong, Chu Hoành Vĩ rời đi, anh phải đưa xe lừa trả lại chuồng bò.

"Ngọc Châu, chúng ta chọn hai phòng sát nhau nhé." Dương Lệ Lệ vừa nói vừa nắm tay Diệp Ngọc Châu.

"Ừ, được."

Dãy hành lang, mỗi bên có bốn phòng. Phía bên phải đã có hai phòng đóng cửa, bên trái thì còn trống.

Diệp Ngọc Châu và Dương Lệ Lệ chọn hai phòng phía trái.

Lý Kiến Hoa đứng nhìn một lúc, cuối cùng cũng chọn phòng ngay cạnh hai người.

Tính từ trái sang phải: Phòng của Diệp Ngọc Châu đứng đầu, tiếp đến là phòng của Dương Lệ Lệ, rồi đến phòng của Lý Kiến Hoa.

Diệp Ngọc Châu đặt cái rương và bao đồ trước cửa, đẩy cửa bước vào.

Vừa nhìn thấy bên trong, cô không khỏi sững sờ.

Căn phòng trống huơ trống hoác, đúng nghĩa bốn bức tường lạnh lẽo.

Diện tích khoảng chừng mười mét vuông, sát tường chỉ có một chiếc giường đất, ngoài ra chẳng còn thứ gì khác.

Bên cạnh cửa là một khung cửa sổ nhỏ bằng gỗ, mạng nhện giăng kín.

May mà phía sau cửa có then cài bằng gỗ, ban đêm vẫn có thể khóa lại.

Diệp Ngọc Châu ngẩng đầu quan sát trần nhà.

Không nhìn thấy ánh sáng lọt xuống, xem ra trời mưa sẽ không bị dột.

Tường và giường, cả mặt đất đều phủ kín một lớp bụi dày.

Cô vốn là cô gái được nuông chiều từ nhỏ, nhất thời Diệp Ngọc Châu không biết nên bắt tay dọn dẹp từ đâu.

Trái lại, Dương Lệ Lệ đã nhanh nhẹn hơn nhiều.

"Ngọc Châu, đừng đứng ngây ra đó làm gì, lấy giẻ lau mà quét bụi đi."

"Hả?"

Diệp Ngọc Châu quay sang nhìn cô ấy, vẻ mặt có một chút ngơ ngác.

Giẻ lau… hình như mẹ cô không có chuẩn bị.

Sáng nay cô vừa tỉnh dậy thì đã đi rửa mặt, ăn vội bữa sáng rồi chạy thẳng ra ga tàu, trong vali mang theo những gì chính cô cũng không nhớ rõ.

Dương Lệ Lệ thở dài, nhìn phản ứng của cô là biết ngay chưa từng làm việc nhà.

Cô ấy xách thau nước, giẻ lau tới và nói:

"Thôi được rồi, để tôi dọn phòng cho cậu trước. Xong rồi hẵng tới phòng của tôi."

Diệp Ngọc Châu ngay lập tức hoàn hồn, nở nụ cười: "Cảm ơn cậu, một lát nữa tôi sẽ qua phụ."

"Ừ."

Trong sân có một cây chổi, chắc là đồ dùng chung. Diệp Ngọc Châu liền mang vào.

Hai người bắt đầu từ trần nhà và tường, quét sạch từng mảng bụi.

"Lệ Lệ, cậu có báo cũ không? Dán lên tường sẽ đỡ bụi hơn."

"Không có, mẹ tôi chỉ chuẩn bị một cái giẻ lau."

"Không sao, tôi mang theo khá nhiều."

Báo cũ là do cô tự chuẩn bị từ trước, nên nhớ rất rõ.

"Vậy thì tốt."

Dọn dẹp xong trần nhà và tường, hai người quay sang chiếc giường đất.

Dương Lệ Lệ quét sàn, Diệp Ngọc Châu dùng giẻ lau mặt giường.

Giường đất dù lau thế nào cũng vẫn còn rất thô ráp và lấm lem.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương