Tất và đồ lót mặc trên người.
Quần áo ngủ.
Lược, gương, đèn pin cùng pin dự phòng.
Kem dưỡng da, sữa mạch nha, đồ hộp, kẹo sữa, bánh xoắn nhỏ, bánh nếp, bánh đào xốp… đủ loại đồ ăn vặt, mẹ Diệp đều chuẩn bị cho cô mỗi thứ một ít.
Hộp cơm lớn, cốc tráng men, xà phòng tắm, xà phòng giặt, kem đánh răng, bàn chải.
Găng tay len khi làm việc cần dùng đến, nón rơm.
Có thịt muối gói trong giấy báo, ruốc thịt và thịt hộp.
Ngay cả ổ khóa và chìa khóa, mẹ Diệp cũng đã chuẩn bị sẵn cho cô.
Nhìn đống đồ trước mắt, Diệp Ngọc Châu bỗng nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.
Cô nhớ cha mẹ.
Vành mắt dần dần ửng đỏ.
Đến thế giới này đã mấy ngày, nói thật, có lúc cô còn phải hoài nghi rằng bản thân mình vốn dĩ đã là Diệp Ngọc Châu của thế giới này.
Bởi vì cô hoàn toàn không có chút bài xích nào với người nhà họ Diệp.
Cảm giác ấy giống như bọn họ sinh ra đã là gia đình của cô vậy.
Chỉ là… cô không có cách nào để chứng minh.
Nhưng có hay không, lúc này cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Hiện tại giờ phút này, cô chính là Diệp Ngọc Châu, là con gái của nhà họ Diệp, còn bọn họ chính là cha mẹ, anh chị của cô.
Nghĩ đến đó, tâm trạng của cô nhẹ nhõm hơn lên.
Cô lau khóe mắt, tiếp tục thu dọn đồ đạc trong rương.
Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào căn phòng trống trơn trước mặt.
…Cô khẽ thở dài một tiếng.
Không có tủ, không có rương, biết sắp xếp thế nào bây giờ?
Thôi vậy.
Tạm thời cứ để thế đã, đợi ngày mai sắm đủ đồ rồi dọn sau cũng không muộn.
Cô khép chiếc rương lại.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gọi.
"Ngọc Châu, Ngọc Châu, mau ra đây!"
Là giọng nói của Dương Lệ Lệ.
Diệp Ngọc Châu mở cửa ra, nhìn thấy Dương Lệ Lệ đứng ngay bên ngoài.
"Ngọc Châu, các thanh niên trí thức cũ về rồi."
Quả nhiên, ngoài cổng viện vang lên tiếng bước chân lẫn tiếng nói chuyện rộn ràng.
Từ bên ngoài, ba nữ bốn nam lần lượt bước vào.
Ánh mắt Diệp Ngọc Châu ngay lập tức dừng lại trên người, người đàn ông đi sau cùng.
Anh cao hơn hẳn, cao hơn những nam thanh niên trí thức phía trước một cái đầu.
Trông chừng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, dáng người cao gầy nhưng rắn rỏi. Trên người anh mặc chiếc áo lính hải quân kiểu cũ, tay áo xắn tới khuỷu tay, để lộ cẳng tay săn chắc với làn da màu lúa mạch khỏe khoắn.
Chiếc quần dài xanh quân đội kiểu cũ cũng không che nổi đôi chân dài nổi bật của anh.
Gương mặt anh thon gọn, đường nét rõ ràng, hàng lông mày và đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đường viền hàm sắc nét. Quanh người anh toát ra khí chất lạnh lùng, mang lại cảm giác khó gần.
Trong lòng Diệp Ngọc Châu âm thầm cảm thán, thật sự rất đẹp trai, rất có khí chất.
So với anh, mấy nam thanh niên trí thức phía trước hoàn toàn không thể sánh bằng.
Quý Ngạn cảm nhận được ánh nhìn của cô, mí mắt khẽ nhấc lên, đôi mắt đen sâu thẳm lười nhác liếc sang bên này.
Ánh mắt ấy vừa vặn chạm phải đôi mắt trong veo, long lanh của Diệp Ngọc Châu.
Hai người bất ngờ nhìn thẳng vào nhau, không kịp tránh đi.
Chủ nhân của đôi mắt ấy, có một gương mặt xinh đẹp rực rỡ, tựa hoa đào hoa mận.
Mặt Diệp Ngọc Châu ngay lập tức đỏ bừng, vội vàng quay đi, không dám nhìn anh thêm một lần nào nữa.
Trong lòng cô không ngừng tự trấn an.
Thật quá ngượng ngùng!
Trộm nhìn người ta, còn bị bắt gặp ngay tại chỗ!
Anh mắt Quý Ngạn dừng lại một giây, rồi như không có chuyện gì xảy ra và tiếp tục bước đi.
Anh đi đến trước cửa phòng mình, lấy chìa khóa mở cửa rồi vào trong.
Tiếng cửa đóng lại vang lên, vừa đủ để trong sân nghe thấy.
Đội trưởng điểm thanh niên trí thức, tên là Mã Ái Quốc, nhìn thấy mấy gương mặt lạ liền chủ động bước tới.
"Mấy người là thanh niên trí thức mới đến hôm nay phải không? Tôi là Mã Ái Quốc, đội trưởng ở đây."
"Vào trong rồi nói chuyện đi."
Căn phòng ở giữa vừa dùng để họp, vừa là nhà bếp. Bình thường ăn cơm hay bàn công việc đều diễn ra tại đây.
"Vâng."
Mọi người theo sau anh ta bước vào bên trong.
Thanh niên trí thức cũ và mới, cộng lại tổng cộng mười ba người, chỉ thiếu một mình Quý Ngạn.
"Ngồi đi."
Trong phòng có vài băng ghế dài, mấy cái ghế cũ và vài cái ghế thấp, nhìn toàn là xiêu vẹo.
Diệp Ngọc Châu và Dương Lệ Lệ mỗi người kéo một cái ghế, ngồi cạnh bên nhau.
Với tư cách là đội trưởng, Mã Ái Quốc lần lượt giới thiệu những thanh niên trí thức cũ.
Ba nữ tên là Trương Hồng Anh, Quách Tiểu Hà và Chu Vân Quyên, đều xuống nông thôn từ năm 1968.
Ba nam thanh niên tên là Triệu Minh Hoa, Phùng Kiến Thiết và Lục Hữu Phúc. Trong đó Triệu Minh Hoa xuống từ năm 1968, hai người còn lại là năm 1969.
Mã Ái Quốc vừa nói xong, Diệp Ngọc Châu thì âm thầm ghi nhớ.
Trí nhớ của cô rất tốt, chỉ nghe một lượt là đã nhớ được ai với ai.
Chỉ có điều, cô vẫn nghĩ đến người đàn ông lúc nãy.
Anh ấy tên gì nhỉ?
Đến lúc họp cũng không thấy anh xuất hiện, trông có vẻ anh sống khá tách biệt với mọi người.
Không chỉ mình cô thắc mắc.
"Đội trưởng, người lúc nãy trong sân là ai vậy?" Lý Kiến Hoa cũng chú ý đến anh ấy.
Dù sao thì người đó cao lớn và nổi bật, khí chất lại rất khác biệt.
"Cậu nói Quý Ngạn à?"
Quý Ngạn.
Tên nghe cũng hay.
Diệp Ngọc Châu thầm nghĩ.
"Anh ấy cũng là thanh niên trí thức ở đây, tới vào mùa đông năm ngoái. Bình thường rất ít khi nói chuyện với mọi người, ngoài lúc ra đồng thì hầu như không thấy đâu."
"Anh ấy thuê riêng hai gian phòng của đại đội, cũng không ăn chung, sinh hoạt một mình."
Diệp Ngọc Châu nghiêng đầu lắng nghe, trong lòng đã hiểu.
Thì ra hai căn phòng đối diện là của anh ấy.
Thật ra Mã Ái Quốc cũng từng nghi ngờ, Quý Ngạn có thân phận đặc biệt.
Bởi vì đa số thanh niên trí thức đều xuống vào cuối mùa thu, chỉ riêng anh là tới vào mùa đông.