Nửa đêm, cha Đỗ đi làm ca về.
Mẹ Đỗ bưng bát cơm vẫn còn ủ nóng trong lò ra, thắp ngọn đèn dầu hỏa, để ông ăn cơm dưới ánh đèn leo lét.
Khu tập thể của Cục Đường sắt bị hạn chế điện, cứ đến tám giờ tối là cắt điện.
Nguồn điện của quốc gia đang rất căng thẳng.
Ngọn đèn dầu bốc khói đen, ngọn lửa chập chờn lúc tỏ lúc mờ.
Cha Đỗ lùa cơm từng miếng lớn, vừa ăn vừa hỏi: "Cục có phát nến mà?" Sao không mang ra dùng?
"Để dành Tết dùng, nến này nhanh hết lắm." Mẹ Đỗ ngồi xuống cạnh cha Đỗ, sợ làm thức tỉnh những người khác trong phòng nên hạ thấp giọng: "Sáng mai em gái em xuống tàu, em định sáng sớm ra đón mẹ con dì ấy. Ông Đỗ này, dì nó chưa tới nhà mình bao giờ, lần này qua đây, chúng ta không được để dì ấy thiệt thòi. Mai em đi cắt ít thịt, mua thêm con cá, không thể để khách đến nhà mà chỉ toàn ăn rau xanh."
"Chuyện đó em cứ sắp xếp." Cha Đỗ không quản mấy việc này, tiền lương, phiếu lương thực, phiếu thịt và mấy món phúc lợi của ông đều giao thẳng cho vợ, cần dùng tiền vào việc gì cứ báo ông một tiếng là được.
"Phiếu thịt nhà mình dùng hết rồi. Hôm nay con bé út về, em còn phải sang nhà lão Thẩm sát vách mượn phiếu thịt một cân đấy. Ngoài mấy miếng trong bát anh ra, còn lại nó ăn sạch rồi." Trong lòng mẹ Đỗ cũng có chút ý kiến, nhưng Đỗ Hữu Thắng (cha Đỗ) là anh cả trong nhà, xưa nay luôn bao bọc các em, hồi trẻ hai vợ chồng cũng vì chuyện này mà cãi nhau không biết bao nhiêu lần.
Giờ mẹ Đỗ đã khôn ngoan hơn, chỉ kể sự tình chứ không bàn luận đúng sai.
"Sao Đắc Mẫn lại về?"
Mẹ Đỗ kể lại chuyện của cậu em rể họ Quách. Chuyện của cô út, bà cũng không tiện nói nhiều.
Cuối cùng, bà lại nhắc đến một việc: "Chiều nay cái Tư về, trên đầu quấn băng gạc, bảo là đau đầu. Còn nói mai bác sĩ bảo phải ra khám lại. Sáng nay nó hỏi tiền em, em cứ tưởng nó giả vờ." Lúc đó bạn học của con bé Tư đến tìm, bà cứ nghĩ nó bị bạn bè rủ rê, tìm cách lấy tiền nhà mang cho người ngoài.
Nên bà đã không đưa.
Hàng chân mày cha Đỗ nhíu chặt: "Mai em đưa con đi bệnh viện khám xem sao."
Mẹ Đỗ: "Mai em phải ra ga đón em gái rồi." Không đi được.
"Thế thằng Ba thì sao? Bảo nó đưa cái Tư đi."
"Thằng Ba mai phải ra ga với em. Dì nó dắt theo con gái sang, người ta khó khăn lắm mới đến một lần, chắc chắn phải ở lại một thời gian, thằng Ba phải ra đó giúp mang vác đồ đạc." Mẹ Đỗ nói: "Cứ để cái Tư tự đi là được, nó có ngốc nghếch gì đâu, lại còn học xong cấp ba rồi, chẳng nhẽ không giỏi hơn chúng mình."
Đưa cho nó ít tiền là được rồi.
Hai vợ chồng lại trò chuyện thêm vài việc trong nhà.
Phòng phía Nam.
Ông nội Đỗ không có nhà, tối nay Đỗ Đắc Mẫn ngủ chung với bà nội Đỗ.
"Mẹ, anh cả về rồi."
Tiếng ngáy vang lên đều đều.
Đỗ Đắc Mẫn thở dài, cô còn định nhờ mẹ nói với anh cả một tiếng, để anh xin nghỉ phép một buổi, đón con bé Văn Tú nhà cô từ nhà họ Quách về đây.
Xem ra phải để mai mới nói được rồi.
Ngày hôm sau.
Đỗ Tư Khổ bị mẹ gọi dậy lúc sáu giờ sáng.
"Sao lại trèo lên giường tầng ngủ rồi? Ngã một lần còn chưa sợ à!" Mẹ Đỗ lầm bầm, vỗ cho Đỗ Tư Khổ tỉnh hẳn rồi lấy ra một đồng bạc, nhét xuống dưới gối cô: "Bố con cho đấy, nếu bác sĩ kê đơn thuốc thì con cứ mua mang về. Nhớ mang theo giấy bút, bác sĩ dặn gì thì ghi chép cho kỹ vào."
"Vâng ạ, mẹ." Đỗ Tư Khổ vừa thấy tiền là tỉnh táo ngay, nắm chặt lấy số tiền dưới gối.
"Mẹ ra ga đón dì út, lát nữa con dậy thì nấu bữa sáng, lau dọn cái bàn, còn chăn đệm trong phòng mẹ nữa, tí nữa nhớ mang ra phơi nắng..." Mẹ Đỗ theo thói quen sắp xếp công việc cho cô.
---