Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 6 : Đúng là một mầm non chịu thương chịu khó!

Trước Sau

break

Lưu Vân cảm thấy hơi tiếc nuối, vậy là chuyện cưới xin phải lùi lại một thời gian rồi.

Tuy nhiên, có thể đánh tiếng trước với chị Hoàng.

Hai nhà đều hiểu rõ chân tơ kẽ tóc của nhau, lại là hàng xóm cũ, đồng nghiệp cũ, sau này Tư Khổ gả vào nhà bà, bà chắc chắn sẽ không để con bé chịu thiệt.

Còn về đứa con dâu trước đó, Lưu Vân hận không thể nhổ một bãi nước bọt vào mặt.

Cái thứ đồ không biết xấu hổ, con trai bà không chê cái con bé họ Hà đó thành phần gia đình không tốt, cưới về nhà, vừa lo liệu công việc, vừa cung phụng bố vợ như tổ tiên. Giờ thì hay rồi, con tiện nhân đó công việc ổn định một cái là quay đầu đi theo người khác ngay, đá phăng con trai bà đi.

Con trai bà cứ như bị ma làm, còn nói cái con bé họ Hà đó có nỗi khổ riêng.

Con trai cầu xin mấy lần, mấy hôm trước về còn đổ hết tội lỗi lên đầu bà, nói bà không biết làm mẹ chồng, tính tình nóng nảy, đối xử không tốt với con dâu nên mới làm tan nát cái gia đình của nó.

Phi!

Lưu Vân lúc đó lạnh cả lòng, chỉ thấy mình nuôi phải loại sói mắt trắng ăn cháo đá bát.

Mấy ngày sau bà nghĩ thông suốt rồi, đều là do cưới vợ không chọn kỹ. Thế là Lưu Vân bắt đầu tìm kiếm ứng cử viên con dâu mới. Phải nhanh chóng định đoạt chuyện này, để tránh cái đứa không biết điều kia lại quay về phá đám.

Việc thì không làm, nói vài câu còn sa sầm mặt mày, đúng là cái loại phá gia chi tử. Nhà họ Thẩm cưới con dâu về là để làm việc, chứ không phải rước bà hoàng về để cung phụng.

Có sự so sánh với cô con dâu trước, Lưu Vân càng nhìn Đỗ Tư Khổ lại càng thấy thích.

Con bé này chịu thương chịu khó, giặt giũ nấu cơm việc gì cũng giỏi, tướng mạo lại ngay ngắn đoan trang, lại còn là thanh mai trúc mã với Thẩm Dương nhà bà. Xét về tình về lý, đợi đến khi gạo đã nấu thành cơm, Thẩm Dương nhà bà không chấp nhận cũng buộc phải chấp nhận.

Anh ba nhà họ Đỗ đi học về, thấy Lưu Vân liền nói: "Dì Lưu ơi, chú Thẩm đang gọi dì ở ngoài kia kìa."

Mẹ Đỗ sinh được năm người con, ba đứa đầu là con trai, hai đứa út là con gái.

"Xem kìa, mải nói chuyện quá mà quên cả thời gian, đến giờ về ăn cơm rồi." 

Lưu Vân nhét gói bánh đào vào tay Đỗ Tư Khổ: "Cho cháu đấy, muốn ăn thì cứ ăn đi."

Bà ngó nghiêng vào bếp một chút, thấy chị Hoàng vẫn còn đang bận rộn, chuyện của bọn trẻ thôi thì để ngày mai hẵng nói.

Anh ba thấy miếng băng gạc trên trán Đỗ Tư Khổ thì bảo: "Em vào phòng nghỉ đi, lát nữa cơm chín anh bưng vào phòng cho."

Đỗ Tư Khổ nhẩm đếm người, cha Đỗ chưa về, đứa út chưa về, còn cả ông nội nữa, không biết tối nay ông có về không. Tính sơ sơ thấy chưa đủ người, chắc là chưa ăn cơm ngay được.

Cô quyết định nghe lời anh ba, về phòng nằm nghỉ.

"Anh ba, bà Trương bảo trưa nay mẹ mua thịt đấy." Đỗ Tư Khổ nói nhỏ.

"Lát nữa anh gắp cho em hai miếng." Anh ba hạ giọng thấp hơn nữa.

Đúng là ý đó rồi.

Đỗ Tư Khổ về phòng tiếp tục nằm nghỉ.

Năm anh em nhà họ Đỗ tình cảm khá tốt. Anh cả đã kết hôn, đã dọn ra ngoài ở riêng. Anh hai thì hai năm trước đi thanh niên xung phong về nông thôn, từ đó đến nay chưa về nhà lần nào.

Anh ba, Tư Khổ và em út ở nhà, vốn dĩ đều đang đi học, nhưng hồi tháng Năm trường học xảy ra chuyện nên không học tiếp được nữa.

Tất cả đều phải về nhà.

Đến tháng Chín, trường đường sắt bên này đã khai giảng lại.

Em út đã quay lại trường lớp.

Còn anh ba và Tư Khổ thì đang đợi gia đình sắp xếp. Đều là con em ngành đường sắt, kiểu gì hai đứa cũng sẽ được sắp xếp cho một suất làm công nhân, nên bọn họ vẫn luôn chờ tin tức.

Đợi đến bảy giờ tối, cha Đỗ vẫn chưa thấy về.

Bà nội Đỗ nghĩ cả nhà đều đói rồi nên bảo mẹ Đỗ xới ra một bát cơm, gắp thêm ít thức ăn để vào nồi ủ nóng.

Những người còn lại ăn trước.

Anh ba nhà họ Đỗ rất giữ lời, xới cho Đỗ Tư Khổ một bát cơm đầy bưng vào phòng, dưới đáy bát còn giấu hai miếng thịt, là loại thịt ba chỉ nạc mỡ rõ ràng, miếng nào ra miếng nấy! Đó là phần mẹ gắp cho, anh đều nhường hết cho em gái.

"Em cảm ơn anh ba."

Đỗ Tư Khổ đang giả bệnh, đương nhiên phải diễn cho giống một chút.

Cái bát sau đó được em út giúp mang ra ngoài.

"Chị ơi, lúc nãy mẹ bảo với anh ba là sáng mai phải ra ga tàu đón một người họ hàng, còn bảo bọn em dọn dẹp phòng ốc, bắc thêm một tấm ván giường, thế này là có ý gì ạ?" Em út hỏi, cô bé đi học về muộn nhất nên vẫn chưa rõ sự tình.

Vừa về đã thấy cô út có mặt ở nhà, bà nội lại bảo sau này cô út sẽ ở lại lâu dài.

Giờ mẹ lại bảo mai có họ hàng tới, bắt cô bé phải chen chúc với chị gái. Cái phòng bé tí tẹo thế này thì chen chúc kiểu gì được nữa?

"Nhà dì út sắp sang đây đấy."

Trong đầu Đỗ Tư Khổ chợt loé lên một đoạn ký ức. Hóa ra đây chính là lý do vì sao sau này cô và Thẩm Dương lại bất ngờ thành đôi.

Sự việc bắt đầu từ khi nhà họ Đỗ có họ hàng đến ở. Cô út về, họ hàng tới, nhà cửa không đủ chỗ ở, thế là mọi người để Đỗ Tư Khổ sang nhà họ Thẩm ở nhờ.

Ở lâu ngày thì lời ra tiếng vào nổi lên.

Không biết từ đâu ra tin đồn rằng Đỗ Tư Khổ thầm thương trộm nhớ Thẩm Dương, hai người tình trong như đã mặt ngoài còn e.

Sau đó, dưới sự vun vén của người lớn hai nhà, chuyện này cứ thế mà thành, chẳng rõ ràng minh bạch gì cả.

Hóa ra cái rễ của vấn đề là ở đây.

Đỗ Tư Khổ lập tức quyết định: Ngày mai nhất định phải dọn đi ngay.

Phải chặt đứt chuyện này ngay từ gốc rễ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc