Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 39

Trước Sau

break

Cái đầu của em Năm nhạy bén lắm, thấy chị cứ hỏi anh Ba là đoán ra ngay, thế là cô bé bèn lừa: "Chị có chuyện giấu em, nhưng không giấu anh Ba đúng không?"

Thôi thì đành nói thật vậy.

Dù sao hai người cũng ở chung một phòng, sắp dọn đi rồi cũng phải báo với em Năm một tiếng, kẻo con bé lại buồn.

Thế là Đỗ Tư Khổ kể chuyện mình đã tìm được việc làm, chăn gối đã mang lên ký túc xá, sau này định ở luôn trong xưởng.

"Chị ơi, sao chị nói đi là đi luôn thế, chị em mình ở chung mười mấy năm trời, chị nỡ bỏ rơi em sao?" Em Năm tủi thân vô cùng.

Cô bé chưa bao giờ phải ở một mình cả.

Đỗ Tư Khổ an ủi: "Chị lớn rồi mà, đâu thể cứ bắt bố nuôi mãi được. Sau này em học xong ra trường rồi cũng phải đi làm, cũng phải rời xa gia đình thôi."

Ở vài ngày là quen ngay ấy mà.

Em Năm vẫn thấy buồn lắm.

Đỗ Tư Khổ bảo: "Chuyện chị dọn ra ngoài không quan trọng bằng việc em nên nghĩ xem sau này chị họ dọn vào ở cùng, em sẽ đối xử với chị ấy thế nào đi." Vu Nguyệt Oánh đã vào đây rồi thì không dễ gì mà đi đâu.

Đang nói chuyện thì.

Bên ngoài vang lên tiếng của Lưu Vân: "Tư Khổ ơi, có nhà không cháu?" Tiếng vọng vào tận trong sân.

Mới hôm qua dì Lưu còn mang bánh xốp sang cho, mặc dù Đỗ Tư Khổ chẳng ăn lấy một miếng.

"Em Năm, dì Lưu tìm chị, để chị ra xem sao."

Đỗ Tư Khổ mở cửa phòng phía tây bước ra.

Lưu Vân đi cùng Thẩm Dương sang, trên tay bưng một cái đĩa đựng mấy miếng táo đã cắt sẵn, hương táo thơm nức bay đến từ xa.

Táo là loại hàng xa xỉ, có tiền chưa chắc đã mua được.

"Tư Khổ, mau lại đây nếm thử đi, anh Dương của cháu mang từ đơn vị về đấy." Lưu Vân nhiệt tình quá mức, còn dúi cái đĩa vào tay Thẩm Dương: "Mang qua cho Tư Khổ nếm thử đi con."

Thẩm Dương bưng đĩa táo lại gần: "Anh có chút việc muốn hỏi em."

Cậu chỉ ra phía ngoài: "Chúng ta ra ngoài kia nói chuyện."

Chuyện của vợ mình, cậu không muốn để mẹ nghe thấy.

Ra ngoài?

Nói chuyện riêng?

Khỏi cần nghĩ cũng biết là chuyện gì.

Đỗ Tư Khổ đáp: "Cứ nói ở đây đi ạ, ngoài kia trời sắp tối rồi, người ta nhìn thấy lại đồn thổi không hay."

Thẩm Dương nghĩ cũng phải: "Vậy thì vào trong nhà nói."

Nam nữ thụ thụ bất thân, ở chung một phòng lại càng không hay.

Đỗ Tư Khổ nhận thấy Thẩm Dương này có vẻ không được tinh tế cho lắm trong quan hệ nam nữ.

Cô bảo: "Cứ đặt đĩa lên bàn đi, chúng ta ngồi đây nói chuyện cũng được." Hai người thanh thanh bạch bạch, việc gì phải né tránh.

Thẩm Dương rất ngập ngừng.

Cậu không chỉ muốn hỏi về chất vải quần áo, mà còn muốn nhờ Đỗ Tư Khổ nếu lần sau có gặp Hà Mỹ Tư thì nhắn giúp một câu là cậu được phân nhà rồi, sau này có thể dọn ra ở riêng.

Chỉ có hai việc đó thôi.

Chuyện phân nhà dù sao cũng là việc riêng, Thẩm Dương không có ý khoe khoang, không muốn làm rùm beng lên cho mọi người biết.

Thích nói thì nói, không nói thì thôi.

Anh ba sao vẫn chưa về nhỉ?

Đỗ Tư Khổ liếc nhìn về phía bếp, khói bếp đang nghi ngút, đợi cô ăn cơm xong mà anh Ba vẫn chưa về thì cô sẽ lén nhét sổ hộ khẩu vào phòng của mẹ.

Thẩm Dương thấy Đỗ Tư Khổ có vẻ không muốn tiếp chuyện, đành phải chủ động hỏi trước: "Em còn nhớ lúc trưa Mỹ Tư mặc áo màu gì không?"

"Chắc là màu xanh ạ, chỉ thoáng qua một cái nên em cũng không nhìn rõ lắm." Hôm nay Đỗ Tư Khổ bận rộn làm hộ khẩu, lấy đâu ra tâm trí mà để ý chuyện khác.

Cô không nhớ rõ.

Lưu Vân thấy hai đứa nói chuyện có vẻ rôm rả, cố ý tạo không gian riêng, bèn cầm một miếng táo nhỏ đi về phía bếp.

Mẹ Đỗ đang bận bịu nấu cơm.

Bữa tối chẳng có món gì thịnh soạn, toàn rau xanh, ớt, cà tím, có thêm quả trứng rán đã coi như là món mặn rồi.

Lưu Vân nhét miếng táo vào miệng mẹ Đỗ: "Nếm thử đi, ngọt lịm mọng nước nhé."

Mẹ Đỗ bất thình lình cắn một miếng, thấy giòn và ngọt thật.

Ăn xong mấy miếng, bà hỏi: "Ở đâu ra đấy?"

Được ăn đồ ngọt, tâm trạng bà cũng dịu lại đôi chút.

Lưu Vân cười đáp: "Thằng Dương nhà tôi được đơn vị phát đấy, phúc lợi bên Cục Lương thực lúc nào cũng tốt hơn." Bà lại bắt đầu khoe khéo.

Nhìn mấy đứa con trai nhà mẹ Đỗ mà xem, chỉ có một đứa có công việc tử tế, hai đứa còn lại thì một đứa đi thanh niên xung phong, một đứa thất nghiệp, chỉ biết đi làm thuê tạm bợ.

"Bà thật có phúc, không như tôi số khổ." Sắc mặt Mẹ Đỗ lại kém đi.

Cả ngày hôm nay chẳng có việc gì suôn sẻ.

"Đừng nói mấy chuyện đó nữa, tôi có việc chính sự muốn bàn với bà đây. Nhà bà chắc chưa ăn cơm nhỉ, lát nữa ăn xong bà qua nhà tôi, hoặc tôi sang tìm bà cũng được." Lưu Vân nói.

Hai người thân thiết nên nói chuyện không cần giữ kẽ.

Mẹ Đỗ bảo: "Để tôi sang chỗ bà đi, tôi cũng có chuyện muốn trút bầu tâm sự đây." 

Toàn chuyện phiền lòng.

Lời còn chưa dứt thì em Năm đã lẻn vào, bộ dạng lanh lợi như quỷ nhỏ: "Mẹ ơi, lúc nãy anh Dương bảo với chị Tư là đơn vị anh ấy phân nhà rồi, anh ấy được một căn đấy ạ!"

Anh Dương đặc biệt sang đây kể chuyện này với chị Tư, ý là gì đây nhỉ?

Phân nhà!

Trong mắt mẹ Đỗ bỗng lóe lên một tia sáng kinh ngạc!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc