Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 38

Trước Sau

break

Vu Cường vỗ vỗ lên tay vợ: "Ai cũng có gia đình riêng cả rồi, tình cảm không còn được như xưa đâu, bà hãy nghĩ thoáng ra." Chị em ruột thịt khi đã có gia đình riêng thì cũng thành người của hai nhà rồi.

Khu tập thể đường sắt.

Thẩm Dương đạp chiếc xe đạp Phượng Hoàng dừng trước cửa nhà họ Đỗ, gọi to: "Trong nhà có ai không ạ?"

Cửa đang mở, chắc hẳn là có người.

Bà nội Đỗ từ trong nhà đi ra, thấy là Thẩm Dương nhà hàng xóm liền hỏi: "Thằng Dương đấy à, có việc gì không cháu?"

Hai nhà vốn thân thiết, là lão Thẩm chơi thân với con trai bà.

Còn đám cháu chắt thì quan hệ cũng bình thường.

"Bà nội Đỗ ơi, Tư Khổ có nhà không ạ?" Thẩm Dương nhìn vào trong nhà: "Cháu tìm cô ấy có chút việc."

Tìm con Tư à?

Hai đứa này thân nhau từ bao giờ thế?

Bà nội Đỗ đáp: "Không có nhà."

Bà đuổi khéo cậu ta đi.

Con Tư giờ đã tìm được công việc làm tạm, sau này biết đâu còn chuyển thành chính thức. Thằng Dương này tuy công việc tốt nhưng dù sao cũng là người đã qua một đời vợ, con Tư nhà bà mới mười tám tuổi, thanh xuân phơi phới, tìm người chưa vợ chẳng tốt hơn sao.

Nhà bên cạnh.

Thẩm Dương dắt xe đạp trở về.

Lưu Vân (mẹ Thẩm Dương) đang rửa rau trong nhà, nghe tiếng con trai thì đi ra, lau tay vào tạp dề: "Thế nào, có gặp được Tư Khổ không?"

"Bà nội Đỗ bảo cô ấy không có nhà mẹ ạ." Thẩm Dương khóa xe đạp, thở dài rồi bước vào nhà.

"Chắc tối nó mới về, lát nữa cơm nước xong mình lại qua." Lưu Vân tỏ vẻ hào hứng.

Con Tư nhà bên cạnh vừa không có việc làm, tối không về nhà thì còn đi đâu được?

Hơn nữa.

Bà đã hỏi thăm rồi, nhà họ Đỗ đang có họ hàng đến ở, phòng ốc không đủ chỗ.

Nếu không phải Thẩm Dương có việc cần tìm Đỗ Tư Khổ, Lưu Vân còn định đợi người nhà họ Đỗ mở lời cầu xin bà cơ.

Thẩm Dương vào phòng, ngồi xuống bàn học.

Cậu lấy giấy thư ra bắt đầu viết: "Mỹ Tư yêu dấu."

Hà Mỹ Tư.

Vợ cậu.

Lúc trưa, Đỗ Tư Khổ nói có nhìn thấy Mỹ Tư, cậu lập tức đuổi theo ngay, nhưng ngõ sâu hun hút, quẹo vài vòng là mất dấu người.

Thẩm Dương đã tìm kiếm suốt cả buổi chiều.

Cậu đã báo mất tích ở đồn công an nhưng người ta không thụ lý.

Họ bảo chính Hà Mỹ Tư đã lén tránh mặt Thẩm Dương đến đồn công an trình báo tình hình, nói muốn chấm dứt quan hệ hôn nhân với Thẩm Dương.

Đây là mâu thuẫn gia đình, công an không can thiệp.

Nói đi cũng phải nói lại, Thẩm Dương tìm Đỗ Tư Khổ chính là muốn hỏi xem trưa nay cô có nhìn kỹ xem Mỹ Tư mặc áo màu gì không? Chất vải gì, kiểu dáng thế nào.

Lần theo manh mối đồ đạc thì thế nào cũng tìm ra gốc gác, biết đâu lại tìm thấy Mỹ Tư.

Cậu muốn nói chuyện tử tế với Mỹ Tư, cậu biết vợ mình không hòa hợp được với mẹ chồng, nhưng không sao cả, đơn vị của cậu sắp phân nhà rồi, cậu đã tranh thủ được một suất.

Chỉ cần Mỹ Tư quay về, hai vợ chồng có thể dọn ra ở riêng ngay.

Thẩm Dương viết hết những điều muốn nói vào trong thư.

Đỗ Tư Khổ vừa kịp chuyến xe buýt cuối cùng từ phía xưởng cơ khí.

Khi về đến nhà, trời vẫn còn sáng.

Anh Ba đâu nhỉ?

Đỗ Tư Khổ bước vào trong sân, quần áo của cô Út vẫn còn treo trên dây, phơi muộn quá nên chắc chưa khô.

Cô đi vào nhà: "Anh ba ơi."

Sổ hộ khẩu đang nằm gọn trong ngực áo cô.

Anh ba nhà họ Đỗ không thấy đâu, chỉ có em Năm từ phòng phía tây chạy ra: "Chị!" Cô bé kéo Đỗ Tư Khổ vào phòng, đóng cửa lại: "Chăn gối trên giường chị đâu hết rồi?"

Cô bé đã lục tung cả trong lẫn ngoài mà không thấy đâu cả.

Chuyện này biết giải thích sao đây?

Đỗ Tư Khổ hỏi lại: "Anh ba đâu rồi?"

"Đi đưa cơm cho dì với chú ở bệnh viện rồi ạ." Em Năm nhìn chằm chằm Đỗ Tư Khổ: "Chị ơi, có phải chị đang giấu em chuyện gì không?"

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc