Ga tàu hỏa
"Chị hai, đây là Ưng Cường, là nhà em," Hoàng Thái Hà dùng tay áo lau nước mắt, giới thiệu với mẹ Đỗ, "Còn đây là Nguyệt Oanh, con gái em." Nói xong bà quay sang bảo Vu Nguyệt Oanh: "Mau chào bá đi con."
Vu Nguyệt Oanh cúi đầu, nở nụ cười thẹn thùng: "Cháu chào bá ạ."
"Ơi!" Mẹ Đỗ cười đáp: "Con bé này nhìn là biết ngoan ngoãn rồi."
Mẹ Đỗ kéo anh ba nhà họ Đỗ lại: "Đây là thằng Ba nhà bá, kém Nguyệt Oanh nhà em hai tuổi. Thằng Ba, chào chị họ đi con."
(Ở Trung Quốc nếu là họ hàng thì ai đẻ trước vẫn là lớn hơn và không xét theo vai vế giống Việt Nam.)
Khi nghe thấy cụm từ 'kém hai tuổi', sắc mặt Vu Nguyệt Oanh hơi biến đổi.
Nói người khác nhỏ, tức là ám chỉ cô đã lớn tuổi.
Ở quê cô đã phải nghe những lời này quá nhiều lần. Một người con gái đã hai mươi hai tuổi mà chưa gả chồng, trong làng không thiếu những lời ra tiếng vào.
Vu Nguyệt Oanh ngẩng đầu lên, quan sát kỹ mẹ Đỗ.
Bá lớn hơn mẹ cô ba tuổi, nhưng tóc đen bóng, mặt mày đầy đặn, trông không hề già.
Đứng cạnh mẹ cô, bá trông lại giống như em gái hơn.
Bá gả được cho người thành phố nên đời sống sung sướng. Còn mẹ cô thì khăng khăng đi theo bố, biến hộ khẩu thành phố thành hộ khẩu nông thôn, để rồi nửa đời người vất vả không biết bao nhiêu mà kể.
Vu Nguyệt Oanh thầm tự nhủ: Mình tuyệt đối không được giống như mẹ, gả vào chốn thâm sơn cùng cốc.
Phải thoát ra khỏi cái nơi nghèo nàn đó.
Mẹ Đỗ thấy trời sắc không ổn, sợ lát nữa đổ mưa nên giục anh ba xách hành lý của gia đình Hoàng Thái Hà, chuẩn bị đi nhanh về nhà.
Anh Ba Đỗ khoác một túi trên vai, hai tay mỗi bên xách một túi. Lúc đầu anh đi cùng tốc độ với mẹ, nhưng đi một lúc thì gia đình dì út cứ càng lúc càng chậm.
Hành lý trên người anh Ba nặng, không muốn đợi họ nữa: "Mẹ, con về trước đây."
Không đợi nữa.
"Đi đi."
Anh Ba Đỗ dáng người cao ráo, chân dài, rẽ một khúc cua là chẳng mấy chốc đã mất hút.
Bốn người phía sau cứ thế đi chậm dần.
"Chị, hay là nghỉ một lát đi?" Hoàng Thái Hà đầy vẻ hối lỗi: "Sức khỏe anh Cường không tốt, không được để mệt." Bà đang nói về chồng mình - Vu Cường. Hồi mới yêu nhau, Vu Cường vốn vạm vỡ, đẹp trai lắm. Ai ngờ sau này đột ngột đổ bệnh, cơ thể không làm được việc nặng, gánh nặng gia đình đổ dồn lên vai bà.
May mà dù cực khổ, Vu Cường đối với bà cực kỳ tốt, luôn quan tâm lo lắng, sợ bà bị lạnh bị đói.
"Được, thế chúng ta tìm chỗ nào ngồi một chút." Mẹ Đỗ liếc nhìn cậu em rể thêm mấy cái.
Lúc nãy trông còn tỉnh táo, giờ đã thở dốc hồng hộc, đứng cũng không vững.
Khu tập thể đường sắt
Chưa về đến nhà, dọc đường anh Ba Đỗ đã gặp hàng xóm: "Mẹ cháu đi đâu thế? Bà cụ nhà cháu đang giặt quần áo ở trong sân kìa, tiếng chày đập vải kêu vang trời luôn. Cả một chậu quần áo to đùng, nhiều lắm đấy."
Nhà có con dâu có cháu gái mà lại để bà lão hơn bảy mươi đi giặt đồ.
Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ cũng đồn xa, nghe không hay chút nào.
Anh Ba Đỗ giải thích: "Đấy là quần áo của cô út cháu mang về hôm qua, ngâm cả đêm chưa giặt."
Anh nói thêm: "Hôm nay gia đình ba người dì út lên chơi, mẹ cháu ra ga đón người rồi."
Có việc nên mới không ở nhà.
Hàng xóm nghe xong thì hiểu ra: "Cô út cháu về nhà mẹ đẻ mà còn mang theo cả chậu quần áo bẩn thế à?"
Đúng là như vậy.
Anh Ba Đỗ gật đầu.
Người hàng xóm cười trừ, lắc đầu bỏ đi.
Anh Ba Đỗ về đến nhà, quả nhiên thấy bà nội đang giặt đồ ở ngay cổng sân. Bà kê một cái ghế đẩu nhỏ, hàng xóm đi ngang qua ai cũng nhìn thấy rõ mồn một.
"Bà nội." Anh Ba Đỗ chào một tiếng rồi đi thẳng vào nhà. Đồ đạc trên người nặng quá, phải đặt xuống cái đã.
---